19 Th11
8:00

Những câu chuyện có thật trên đèo Cù Mông

Tự nhiên thấy cái chủ đề này và ngay cái tên đèo Cù Mông…làm em nhớ lại chuyện xưa!

Câu chuyện của em củng gắn liền với cái đèo này. Vào cái mùa mưa lũ miền Trung, hôm đó em có cuốc Tour từ Nha Trang ra Đà Nẵng, khi kết thúc Tour thì cũng đến 20h45 tối và nhận được tin cơn bão sẽ độ bộ vào miền Trung trong sớm mai, một phần vì công việc nhà còn bộn bề, phần nửa là chỉ còn lại mình ên nên em đánh cú liều phóng thẳng về lại Nha Trang mong kịp tránh bão. Nửa đêm mình em tong tong phóng về trong mưa lớn, đường rất vắng. Khi quá nửa đêm em về đến được Cù Mông thì củng là khi bắt đầu câu chuyện:


Giửa đêm tối mưa to bịt bùng, em chợt thấy một người mặt cái áo mưa che kín người đứng ngay vệ đường dẫn lên đèo vẫy vẫy xe em như muốn đi nhờ, em một mình một ngựa chỗ thì chuyện này quá vô tư nhưng em chợt ra quy tắc chung trong trường hợp này là đành làm ngơ chứ không nên cho đi nhờ vì có thể sẽ phát sinh nhiều chuyện, thế là em phóng qua trong áy náy. Vừa mang cảm giác lo lo cho kịp tránh bão, vừa cảm giác đơn độc trong đêm tối mưa to, em có tý cảm giác sợ sợ nhưng lần này cái cảm giác ấy nó càng tăng và thật tình làm em nổi da gà khi lần thứ 2 trên đỉnh đèo em gặp lại cái hình ảnh người đó trong cái áo mưa đó vẫn đứng bên vệ đường vẫy tay đi nhờ…không còn ấy náy như lần trước mà lần này em lấy sức bình sinh nhích năng ga qua cho lẹ…đến đây em suy rằng mình đã gặp ai và định thần tiếp tục phóng không dừng lại…câu chuyện vẫn chưa kết thúc cho đến khi em vừa chờm xuống chân đèo, thì ôi thôi…

Lần thứ 3 trong đêm em thấy người đó vẫn xin đi nhờ, thế là cái cảm giác da gà của em chuyển lên sởn gai ốc, em ôm lấy Phật Bà (trên taplo) và ghì chặt vô lăng đạp cho thoát ngay khỏi đèo… sau lần thứ 3 này em cứ thế cắm đầu cấm cổ mà phóng về cho lẹ, sau chừng hơn 10km khi xuống đèo, em liền lấy chai Vokda (hàng này em luôn có sẳn) loại lớn làm từng ngụm lấy bình tĩnh và nhâm nhi đậu phộng cho đến khi về đến Nha Trang lúc 05h15 sáng và cũng là lúc cơn bão đổ bộ vào Phú Yên – Nha Trang…thế là lần sau em không dám chơi cái trò ú tim đi đêm kiểu này khi một mình nữa!
Đây là cái chuyện thật của em…trải nghiệm cảm giác này quá Yomost!

Chuyện ma có thật trên đèo Cù Mông
Em chưa từng gặp ma trên đường, nhưng có ông cậu chạy đường dài nhiều năm thì em hay được “tẩm bổ” nhiều chuyện ma có thật, hoặc ít ra là cậu em nói có. Thế nhưng có một lần em được chứng kiến và hãi đến tận bây giờ và cả sau này nữa. Câu chuyện diễn ra như sau:

Một lần đêm khuya đi qua đèo… Cù mông thì phải, em không nhớ chính xác, hôm đó cả đoàn xe dừng lưng chừng dốc đèo ngủ, chờ sáng để qua đèo. Xe khách của em (hồi đó em là lái phụ) dừng trước tiên sau đó đến các xe khác cứ nối đuôi nhau cặp sát lề, nửa đêm thì một người phụ nữ mang bầu (khách trên xe) bật dậy la lên là có một đám người đang cố xô xe xuống vực, cả xe tỉnh dậy nhưng nghĩ bà bầu hay thấy ác mộng nên ngủ tiếp. Được một lúc sau, mọi người trong xe nghe tiếng đập cửa, em mở ra thì thấy một cậu bé đang run cầm cập. Em hỏi sao nửa đêm tới đập cửa xe? Cậu bé nói đi chăn bò mà lạc mất một con, sợ về bị ăn đòn nên mò tới gần xe ngủ chờ sáng đi kiếm bò, ai dè đang ngủ thì thấy một đám người đến hò nhau xô cái xe này, cậu bé sợ quá không dám ngủ ở dưới gầm nữa mà đòi lên xe ngủ tiếp. Nghe xong câu chuyện cả xe tỉnh như sáo luôn, liên tưởng đến giấc mơ của người phụ nữ mang bầu, tài xế cho xe vượt đèo, xuống chân đèo bên kia mới ngủ.

Khi trời sáng, thấy xe công an hụ om xòm, mới biết là đêm qua có một xe rơi xuống vực, nhìn lại thì đúng cái xe dừng sau xe có cậu bé xin ngủ nhờ. Sau đó, mọi người trên xe gom tiền mua cho cậu bé một con bò, rồi còn mời cậu đi Hà nội chơi một chuyến cho biết thủ đô.

Các bác có nghe chuyện này chưa? Có bác nào gặp ma kiểu này chưa ạ?

Sưu tầm trên OS

« »