Ngọn đèn dầu bên giường (p8)

Con bé ngoan ngoãn ngồi ăn, Lụa áy náy nhìn con rồi rụt rè đi vào buồng. Căn buồng chỉ có tấm rèm bằng vải che ở cửa, Lụa lo lắng con bé mà vào nhìn thấy thì không biết sẽ ra sao. Lão Lý đã cởi hết quần áo ngồi trên giường đợi sẵn, con cặc to dài vươn lên thẳng vút. Vừa thấy Lụa lão vội lao tới ôm lấy nàng, bế thốc lên rồi đặt nàng nằm ngửa ra giường, vội vã nằm đè lên, hôn tới tấp lên mặt rồi lên cổ nàng. Tay lão nhanh chóng cởi phăng áo ngoài Lụa rồi vứt đi, lúc nãy lão nói Lụa không cần mặc yếm làm gì, Lụa cũng đành chiều lão. Bộ ngực đồ sộ hiện ra, lão cúi xuống bú mút điên cuồng. Lụa thở hổn hển:

– Nhẹ… thôi… ông… a… a.

– Ừ ta quên.

Lão nhanh chóng cởi nốt quần nàng ra rồi vục mặt vào bím hít hà, bú liếm. Lụa đưa tay che miệng ngăn đi những tiếng rên, tay bấu chặt vào chiếu, giờ ngoài việc nằm im cam chịu ra nàng không thể làm gì khác.

Con Mận ngồi ngoài ăn cơm, mẹ vừa vào phòng được một lúc thì nó nghe tiếng thở gấp gáp đi cùng tiếng nhóp nhép, rồi sau đó là tiếng bành bạch. Nó không hiểu những tiếng động đó là gì, chỉ thi thoảng nghe thấy mẹ nó nói khẽ ” Nhẹ thôi “. Con bé vẫn bình thản ăn cơm, không hề biết trong buồng ông Lý đang đụ mẹ nó phầm phập.

Con Mận ăn cơm xong thì những âm thanh trong buồng vẫn chưa dứt. Nó ngồi ngây ra ở ghế, quên cả lời mẹ dặn là ăn xong ra sân chơi. Những âm thanh này nó đã từng nghe thấy lúc bố mẹ ở trong buồng với nhau, nhưng trẻ con ngây ngô không hiểu được những tiếng động nhục dục đó nghĩa là gì. Mãi một lúc sau, khi mẹ nó rên lớn một tiếng, và hình như cả ông Lý cũng rên cùng lúc với mẹ nó thì tiếng bành bạch mới chấm dứt, chỉ còn tiếng thở gấp dần dần nhỏ lại rồi tắt hẳn. Có tiếng thì thầm gì đó nó nghe không rõ, sau đó là tiếng quần áo sột soạt và mẹ nó đi ra. Lụa hơi giật mình khi thấy con ngồi ở ghế, mắt nó nhìn chăm chú về phía cửa buồng rồi nhìn nàng. Lụa không mặc yếm, hai đầu ti hằn lên rõ mồn một sau làn áo mỏng, khuya áo chưa cài hết để lộ cái khe ngực hút hồn, mái tóc xõa hơi rối, mặt hơi ửng đỏ sau khi làm tình. Mận ít khi thấy mẹ nó như vậy nên hơi lạ lẫm, Lụa thoáng chút bối rối vì có lẽ con đã nghe được hết, nhưng biết làm sao được khi lão cứ muốn đụ nàng không dứt. Nàng ngập ngừng rồi bảo con:

– Đừng nói với ai là ông Lý hay đến nhà mình, và hay ở trong buồng với mẹ nhé.

Con bé gật đầu.

– Tuyệt đối không được nói với bố nhé. Thôi ra ngoài chơi để mẹ với ông Lý ăn cơm.

Con bé rất nghe lời mẹ, ngoan ngoãn ra đầu hè chơi với con chó. Lão Lý lúc này mới ở trong buồng đi ra, mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn. Con Mận ngồi ở hè không nhìn vào trong, chỉ nghe loáng thoáng mẹ và ông Lý nói chuyện.

– Ông ăn cơm rồi về kẻo bà mong.

– Còn sớm mà, ta muốn ăn cái khác nữa cơ.

– Kìa ông… thôi – Lão ngồi sát lại ôm lấy nàng.

– Nàng cứ ăn đi, kệ ta.

– Đừng ông… a… ư – Lão thò tay vào quần nàng sục sạo, miệng hôn hít cổ nàng. Lụa cố gắng lắm mới ăn được chút cơm vì bị lão quấy phá. Mãi một lúc lâu sau con Mận mới thấy mẹ nó và ông Lý ăn cơm xong, mà ăn xong thì hình như quần áo mẹ nó càng trễ nải hơn.

Lụa mang bát ra giếng rửa, lão Lý ra đầu hè ngồi cạnh con Mận, dặn dò nó y hệt mẹ:

– Mận ngoan đừng kể với ai ông hay đến nhà chơi nhé, nhất là với bố.

– Dạ – Con bé lễ phép gật đầu.

– Chơi xong vào buồng ngủ trước nhé, ông với mẹ bàn chút việc – Lão xoa đầu con bé cười âu yếm.

Lụa rửa bát xong đi vào nhà, định tìm ấm chén pha chè thì lão ôm chầm lấy hôn hít.

– Đừng ông… coi chừng con bé.

– Nó vào buồng ngủ rồi, nào…

– Ông nhớ… nhẹ thôi… đấy.

Lão hối hả lột quần áo nàng ra, miệng lẩm bẩm:

– Mặc làm gì để rồi lại cởi ra.

Lụa để im cho lão bế ra giường.

Con Mận nằm trong buồng nhưng chưa ngủ, nó nghe tiếng mẹ và ông Lý nói chuyện, rồi sau đó là tiếng thở gấp và rên khe khẽ của mẹ nó. Buổi tối yên tĩnh khiến nó nghe rõ những âm thanh ở cái giường bên ngoài. Nó nhớ lúc mẹ và ông Lý ở ngoài thì dặn nó không được ra, lúc mẹ và ông Lý ở trong thì dặn nó không được vào, cộng thêm những âm thanh kì lạ khiến trí tò mò của nó trỗi dậy. Tiếng bành bạch đã vang lên kèm theo tiếng rên đều đặn của mẹ nó. Con Mận rất muốn biết mẹ nó và ông Lý đang làm gì, sau một lúc chần chừ, nó nhẹ nhàng trèo xuống giường, rón rén đi tới cửa buồng rồi nhìn qua khe tấm rèm.

Mẹ nó đang nằm ngửa, hai đùi banh ra, ông Lý đang nằm đè lên trên, liên tục đẩy háng vào bẹn mẹ nó, cả hai đều trần truồng không mặc gì. Nó hơi giật mình vì cảnh tượng trước mắt, kèm theo một chút hồi hộp lo sợ khi đang nhìn trộm, nhưng vì tò mò nên mắt nó cứ mở to nhìn chăm chú. Nó thấy cu ông Lý cứ trồi ra rồi lại nhanh chóng mất hút vào giữa bẹn mẹ nó, cứ ra vào nhịp nhàng, mỗi lần cu nhấn vào là mẹ nó lại rên lên.

Nó đã thấy cu của bọn trẻ con trong xóm nhưng con cu to dài của người lớn thì chưa, cu của ông Lý còn có cả một túm lông đen ở trên, mà hình như ở bẹn mẹ nó cũng thấp thoáng cái gì đó đen đen giống lông. Mẹ nó nằm quay đầu về phía buồng nên không thấy nó, còn ông Lý thì chống tay hai bên, cúi đầu nhìn cơ thể mẹ nó nên cũng không thấy. Hai bầu ngực tròn của mẹ nó cứ đung đưa theo nhịp đẩy của ông Lý.

Rồi nó thấy ông Lý cúi xuống ngoạm lấy vú mẹ nó, hết liếm lại bú, hết vú này lại sang vú kia, mẹ nó thì vẫn rên la quằn quại. Nó chăm chú nhìn không bỏ sót chi tiết nào, vì là trẻ con chưa biết tình dục là gì nên nó chỉ có cảm giác lạ lẫm kèm theo tò mò, cứ đứng yên nhìn mẹ và ông Lý đụ nhau. Mẹ nó bấu chặt hai tay xuống chiếu, cơ thể khẽ nhích lên xuống nhịp nhàng theo nhịp đẩy của ông Lý. Bú mút vú mẹ nó chán chê, ông Lý lại hôn hít lên cổ rồi lên mặt mẹ nó, rồi hôn cả cánh tay, bất kì chỗ nào mà miệng ông có thể vươn tới được. Nó thấy ông Lý ngậm chặt miệng mẹ nó hôn ngấu nghiến, làm cho mẹ nó ú ớ không rên được trọn vẹn. Được một lúc ông Lý bắt đầu dập nhanh hơn, tiếng bành bạch ngày một to, mẹ nó vừa rên vừa hổn hển:

– A… đau… con… ư… a.

Ông Lý thở phì phò, dập điên cuồng rồi đột ngột dừng lại, người gồng lên, háng ép chặt vào bẹn mẹ nó, mắt nhắm nghiền, mồm há hốc. Hai người thở hổn hển rồi ông Lý nằm gục xuống đè lên mẹ nó, hôn nhẹ lên má và cổ mẹ. Hai người thì thầm gì đó mà nó nghe không rõ.

– Ta muốn nàng mãi không thôi.

– Con mệt rồi, ông về đi.

– Con ciếc gì, nghe xa lạ quá, đổi đi – Lão vuốt ve má nàng.

– Con… em… mệt rồi, ông về đi – Lụa miễn cưỡng đổi cách xưng hô.

– Ta muốn ở với nàng cả đêm cơ.

– Không… không được… lỡ chồng em về bất chợt, với cả bà ở nhà cũng nghi.

– Nhưng nàng đẹp quá, biết làm sao giờ – Lão lại cúi xuống ngoạm lấy vú nàng.

– Thôi, mai em lại… cho ông mà – Lụa hổn hển.

– Nhớ nhé – Lão hôn môi nàng một lúc rồi dậy mặc quần áo. Con Mận vội vã leo lên giường nằm như đã ngủ rồi. Một lúc sau mẹ nó đi vào nằm cạnh, vòng một tay ôm lấy nó. Mận nghe mẹ nó thở dài, rồi sau đó là tiếng sụt sịt, hình như mẹ nó khóc.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

« »