Lời trần tình của một ả gái điếm (p6)

Đổ máu

Ở chương trước, em đã nghe bé Na kể về lý do vì sao bé nghỉ học và theo chú Hùng lên thành thị. Thứ nhất là gia cảnh nhà Na quá nghèo, trong khi đó thằng em kế của nàng lại đổ bệnh, do đó Na chọn việc nghỉ học giữa chừng để ở nhà lo đồng án phụ mẹ, dành tiền cho những việc quan trọng hơn. Thứ hai là Na muốn được thay đổi cuộc đời, được kiếm tiền phụ giúp gia đình, nàng hi vọng lên thành thị sẽ có được một công việc tốt, đủ lo cho bản thân và gửi tiền về cho mẹ.
Trở lại với bàn cafe yên tĩnh, nơi em và bé Huệ đang ngồi tâm sự với nhau. Lúc này đồng hồ đã điểm 11 giờ, trời đã về khuya, những cơn gió từ các tán cây thổi xuống cảm giác sao cô quạnh đến lạ thường. Từng người khách trong quán tính tiền ra về, họ đi đâu về đâu thì chắc có lẽ mọi người cũng đã mường tượng ra được (8/3 thì 90% là khách sạn thẳng tiến), để lại một bầu không gian trống trải tại quán cafe. Giờ quanh đây chỉ còn em với bé Huệ, thoáng nhìn thấy nàng xoa tay như vẻ đang rất lạnh. Bất chợt nàng nhìn em và hỏi:


“Anh à, chắc tính tiền rồi anh với em đi dạo một chút đi, có gì bữa khác em kể cho anh nghe tiếp truyện của em, truyện còn dài dòng lắm, giờ kể cũng không kịp đâu”
“Ùa, em kể truyện hay quá, anh nghe mà say mê, cứ muốn nghe tiếp. Mà thôi, nhớ bữa khác kể tiếp cho anh nghe nhé”
“Dạ anh, anh yên tâm, em không trốn đâu mà sợ hihi”
“Ùa thôi, để anh kêu tính tiền rồi anh chở em một vòng lên quận 1 chơi”
“Hihi được đoá, em đã lâu lắm rồi chưa lên quận 1 chơi, giờ cũng muốn xem trên đó như thế nào”
“Ủa hoá ra em đã lên đó một vài lần rồi à”
“Dạ, lúc trước có đợt chú Hùng chở em lên đó chơi, em có chụp vài tấm hình trên đó nè hihi”
“Ùa thôi em ra ngoài bãi xe đợi anh, anh ra liền”

Sau khi tính tiền và lấy xe, em đèo nàng ra quận 1 chơi, địa điểm chính là khu vực quanh nhà thờ Đức Bà. Trên đường đi, tụi em cũng đã trò chuyện với nhau rất nhiều, mặc dù trời về tối rất lạnh nhưng trym cỏ trong người em nó cứ nóng hừng hực các thím à.Chắc có lẽ đang được người đẹp ôm eo nên không có cảm giác lạnh lẽo. Nhớ ngày này vào năm ngoái, em, thằng Vinh, thằng Bình cùng con bạn thân của em đi hát karaoke, bọn em đã hát song ca với nhau một bài, có lẽ khoảnh khắc đó sẽ không bao giờ tan biến trong ký ức của em. Hôm ấy, em đã vô tình hôn trộm vào má nhỏ, xong bị nhỏ chửi cho te tét, em chỉ biết câm nín và lấy lý do là “bạn bè giỡn xíu í mà”. Thôi thì mọi chuyện đã qua rồi, mỗi lần nhắc đến nhỏ mà em buồn xa xăm, nhớ nụ cười xinh xắn, cặp mắt kiếng và đôi má lúm đồng tiền của nhỏ lắm. Giờ này chắc nhỏ đang yên ấm bên vòng tay thằng người yêu quốc tịch nước ngoài rồi không chừng.
Đoạn đường hôm ấy đi sao mà nhanh thế, thoáng chút là bọn em đã tới nơi. Quả thật, quận 1 đúng là nơi vui chơi giải trí các bác à, gần 12 giờ khuya rồi mà xe cộ qua lại cũng còn rất đông đúc, chắc có lẽ do ngày lễ. Nhìn những quán ăn, nhà hàng, quán cafe trên đây được trang trí trông rất bắt mắt, chả bù với khung cảnh đượm buồn ở các khu vực quận huyện khác. Hôm ấy, người ta đứng đường bán hoa rất tấp nập, trong số họ có những nam sinh, nữ sinh từ các trường đại học đổ về.
Khi em vừa tấp xe vào lề chỗ cổng trước nhà thờ Đức Bà thì bất chợt có một con bé, nom như sinh viên năm 1, năm 2, ra mời chào hoa.


“Anh ơi, mua hoa tặng chị đi anh, hoa đẹp lắm”
“Xin lỗi em, anh mua hồi nãy rồi” (Em từ chối một cách thẳng thừng)
“Ủa sao em không thấy chị ấy có hoa nhỉ” (Con bé nhắc em mới nhớ, nhìn sang Huệ, em không thấy nàng cầm giỏ bông hồi nãy em tặng)
“Ơ giỏ bông hồi nãy anh tặng em đâu rồi nhỉ” (Em hỏi Huệ)
“Ơ chết rồi, em để quên ở quán cafe rồi” (Ơ đkm, xin lỗi cho em chửi phát)
“Thôi không sao đâu em, lát chạy về đó kịp thì mình ghé lấy, không kịp thì thôi”
“Hix, em lơ đãng quá, xin lỗi anh nhoa” (Mặt nàng buồn đi thấy rõ, không biết buồn thiệt hay giả, thôi thì kệ cmn)
“Anh mua giúp em 3 cành bông này đi, em còn 3 cành thôi” (Ơ địt, cái con bán hoa lì bm các thím à)
“Anh đã bảo anh mua rồi mà” (Em mặt nghiêm trọng nhìn con nhỏ, nhìn nó cũng xinh các thím ạ)
“Mua giúp em đi anh, để em còn về mai đi học nữa anh ơi” (Lại còn nhỏng nhẽo với bố cơ đấy)
“Thôi được rồi, thế 1 cành bao nhiêu í em” (Thấy cháu xinh chú mới mua thôi nhé)
“Dạ 1 cành 20 ngàn anh ạ, 3 cành 60, nhưng em lấy anh 50 thôi” (Con này tính sỉ nhục bố đây mà)
“Ùa, nè em cầm 60 ngàn đi, nhưng anh lấy 2 cành thôi, một cành coi như anh tặng em” (Tự gạch vì tội mê gái)
“Dạ em cám ơn anh nha, anh tốt bụng ghê luôn, thôi chào anh em đi” (Go out baby)
“Huệ, anh tặng em 2 cành hồng nè” (Em quay sang nói với Huệ, lúc này nàng đang nhắn tin điện thoại với ai đó, cũng gần 12 giờ rồi, chắc nàng sắp đi khách rồi”
“Dạ, anh làm em muốn khóc quá, tự nhiên quan tâm cho em quá vậy”
“Hihi đâu có gì, cả năm mới có 1,2 ngày để cho bọn con trai tụi anh tặng quà, không tặng bây giờ thì phải đợi sang năm à”
“Anh cứ giỡn, thiếu gì người để tặng, sao anh lại tặng cho em, lại tặng đến 2 lần”
“Hihi, thì thiếu chứ đâu có dư, mấy năm trước anh không có người để cho a tặng, năm nay có người để tặng tự nhiên anh thấy vui ghê”
“Anh nói chuyện ngọt ghê, kiểu này chắc tán gái dữ lắm”
“Em cứ đề cao anh quá, giờ này mà em thấy anh đi lang thang với em là biết anh “ế” đến dường nào rồi heng”


Thoạt sau, em dựng chống đứng lên rồi em với nàng ngồi trên xe tâm sự, nàng dựa đầu vào lưng em trông dễ thương như bé con, mùi nước hoa từ người nàng theo gió xông thẳng vào mũi của em, thơm lắm em biết không. (mùi này em thấy quen quen, nhưng không diễn tả được, xin lỗi anh em nhé).


Cả hai ngồi tâm sự với nhau đến 12 giờ kém 5 thì nàng bảo chở nàng về phòng trò. Em thì vì không thích tò mò cuộc sống của nàng nên chở nàng về xong, em chạy thẳng mạch về nhà rồi lăn ra ngủ luôn, đêm hôm ấy nàng đã đi đâu và làm gì thì chắc…mọi người đã rõ. Thương lắm số phận của bé Huệ, nhưng thật sự em không biết làm gì khác ngoài việc tâm sự với nàng.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó mà đã 1 tuần rồi không được gặp lại cô bé Na ngày nào. Công việc bộn bề lo toan đã cuốn em đi vào vòng xoáy của cuộc đời. Vào một ngày mưa gió giữa tháng 3, em rủ thằng Vinh và thằng Bình đi nhậu. 3 đứa tụi em kéo nhau đến một quán nhậu ở khúc gần chợ bà chiểu. Bia vào, hơi men xuất hiện, tại đây thằng Vinh trong trạng thái say xỉn, đi nghiêng ngã từ nhà vệ sinh ra đã vô tình đi đụng vào một bàn kế bên, nơi mà 5 thằng trẻ trâu chính hiệu đang nhậu nhẹt. Đáng nói hơn đó là việc, cú va chạm của thằng Vinh đã làm rớt cái điện thoại di động của một trong số những thằng trẻ trâu, có lẽ lúc thằng đó đang cầm điện thoại nhắn tin thì thằng Vinh đụng vào và rớt xuống đất. Lúc này em và thằng Bình ngồi ngoài sân nên không hay biết gì.


“Mày đi đứng cái cc gì thế thằng kia” (Một thằng tóc hai lai mở miệng)
“Dạ, em xin lỗi các anh” (Thằng Vinh say xỉn đáp lại)
“Xin xin cái búa, mày làm rớt điện thoại tao hư mẹ màn hình rồi đây nè” (Nói xong nó giơ giơ cái điện thoại ra, nhìn sơ qua thì chả thấy bị gì cả)
“Ủa điện thoại đâu có sao đâu mấy anh” (Thằng Vinh đáp lại)
“Sao cái L, đền tiền đi mày” (Thằng chó này nó hung hăng lắm các bác à)
“Anh nói kỳ vậy, điện thoại có bị gì đâu mà bắt em đền tiền”
“Dm mày, xoảng” (Bất thình lình thằng Vinh bị ăn nguyên chai bia vào đầu)

Thằng Vinh gục xuống đất, ôm đầu đau đớn, em và thằng Bình từ ngoài chạy vào xem có chuyện gì thì tá hoả trông thấy 5 thằng chó trẻ trâu đang bu lại đấm đá túi bụi vào người thằng Vinh. Nhanh như cắt, em và thằng Bình chạy ra can ngăn, cũng dính vài cú đạp từ bọn chó này. Bình tĩnh em mới hỏi rõ sự việc, em kêu thằng Bình kéo thằng Vinh ra phía ngoài.


“Mấy anh làm gì mà đánh bạn em dữ vậy” (Lần đầu tiên gọi bọn trẻ trâu bằng “anh” các bác à)
“Ụ oẹ, nó làm hư điện thoại của bạn tao kia” (một thằng chó đeo khuyên tai giở giọng bố đời)
“Điện thoại anh bị sao, có chuyện gì bàn bạc, sao tự nhiên 5 người bu vào đánh 1 người vậy”
“Ai biểu bạn mày nó không biết điều, giờ bọn mày đền tiền cho tao đi sửa cái màn hình điện thoại, không thôi éo xong với tao đâu” (cái điện thoại HTC cùi bắp mà bọn chó này làm như iPhone 5 các bác à)
“Thôi các anh cầm đỡ 200k đi, coi như hôm nay tụi em xui”
“Mẹ, mày nói cái chó gì đó”
“Thôi bỏ đi bọn bây, quýnh nó đủ rồi, nhậu tiếp nào”
Sau khi giải quyết xong, mất 200k, em đi ra ngoài, nơi thằng Bình đang xem xét vết thương cho thằng Vinh.
“Sao rồi mày” (Thằng Bình hỏi em)
“Tao bố thí cho bọn nó 200 rồi, coi như xong chuyện”
“Bố thí cái chó gì, để tao kêu đồng bọn tới đánh chết cmn bọn chó này cho chừa” (Thằng Vinh hăng máu, nom có vẻ cu cậu đã tỉnh rượu sau khi ăn chai bia vào đầu)
“Ùa kêu bạn mày lên đi Vinh” (Thằng chó Bình đổ dầu vào lửa)
“Thôi bỏ qua đi bọn bây” (Em vì sợ làm lớn chuyện nên tìm cách can ngăn)


Nhưng thấy thằng Vinh nó quả quyết quá, nhất mực đòi xử 5 thằng trẻ trâu kia, nên em cũng thôi năn nỉ, kệ cho nó gọi điện đồng bọn tới. Với lại em thấy cũng nên xử bọn chó này một bài học cho bớt tội côn đồ.
3 thằng ngồi tiếp tục nhậu nhẹt, 15 phút sau thì các chiến hữu của thằng Vinh tới. 4 thằng đi trên 2 con xe, chiếc wave ghẻ và chiếc xì po, nhìn thoáng qua thấy 2 thằng cầm ống tuýp sắt, một thằng cầm côn, còn một thằng cầm cây gỗ dài, lăm le bước đến gần thằng Vinh.
“Bọn nó đâu” (Một thằng hỏi thằng Vinh)
“Trong kia kìa”
Chưa nói dứt lời thì 4 thằng lao vào bên trong, một cuộc ẩu đả kinh hoàng xảy ra. 2 thằng cầm ống tuýp sắt nhăm nhe đầu của 5 thằng chó kia mà phang. Thằng Vinh thấy vậy cũng hăng máu vào theo, nó cầm theo 2 chai bia còn nguyên, bước vào liền chỉ mặt cái thằng hồi nãy đã đập chai bia vào đầu nó. Bất chợt nó tặng cho thằng này 2 chai bia liên hồi vào đầu, cu cậu gục xuống đất. Em và thằng Bình chỉ đứng ở ngoài xem không dám vào, sợ vào đó lạng quạng bị thằng cầm côn nó múa qua múa lại trúng vào đầu mình thì bỏ moẹ.


Cuộc chiến chỉ kết thúc khi 5 thằng trẻ trâu đều nằm la liệt dưới sàn nhà. Thằng Vinh ra hiệu cho bọn kia rút kẻo lớn chuyện, còn nó thì ra nói nhỏ với bà chủ rằng, “cô cứ tính toán thiệt hại, mai cháu ghé trả tiền cho cô” (thằng này chơi được các bác à, quán này chắc cũng thân quen với nó).
Hậu quả của màn ẩu đả hôm ấy đã khiến thằng Vinh phải vào bệnh viện khâu 5 mũi trên đầu. Ba mẹ nó có hỏi em nguyên nhân vì sao, em chỉ biết giấu giếm là do nó bị té xe ngã xuống đường.
Qua lần này, tình bạn giữa 3 đứa em lại càng thêm khăng khít hơn. Nhớ có đợt sinh nhật nó, mà nhà nó giàu lắm, ba mẹ lại thương nó nữa, ổng bả tổ chức sinh nhật linh đình cho con trai, mướn người về nấu đồ ăn rồi đãi 3,4 bàn gì nữa. Nó mời em và thằng Bình đến nhà nó dự sinh nhật, rồi còn chêm thêm 1 câu “nhớ dắt theo bồ”. Ơ đệch, thằng này nó biết em chưa có bồ mà viết câu này như đánh vào vết thương lòng của em vậy. Suy nghĩ xem có con nhỏ nào để dẫn theo không, cho nó bẽ mặt chơi, sau em quyết định nhắn tin mời bé Huệ đi. Lúc đầu bé Huệ khăng khăng từ chối, nào là ngại ngùng, nào là bận rộn, nhưng vì em năn nĩ dữ quá nên nàng bảo là “nếu hôm ấy rãnh sẽ đi”.
Em chợt thầm nghĩ, chuyến này bọn thằng Vinh chết với anh, anh dẫn theo hot girl cho bọn mày loé mắt chơi.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

« »