KIẾP KAVE (P7)

Để rút ngắn lại thì mình kể sơ sơ qua thôi cho mau, chứ chuyện này mà kể thì kể hàng ngày làm gì làm gì, chắc mấy tháng mới kể xong quá (quen được 2 pé này khoảng 6 tháng là mình về quê ăn tết rồi)
Vào phòng, mà cái khu trọ này điện đóm nó hơi bị điên, cứ mưa là điện chập chờn, rồi lúc tắt lúc có, nên để an toàn, thì mưa xuống phòng nào ko sợ hư đồ điện cứ xài, còn phòng nào sợ hư thì thôi tắt, ko xài…, ngồi đó với pé nó thì tự nhiên đèn cúp cái rụp, con pé hoảng quá nó bay qua chổ mình ngồi, do mình ngồi ngay bàn vi tính nó, còn nó nằm chổ cái nệm, cái nệm cạnh bàn vi tính, muốn ngồi bàn vi tính thì phải ngồi trên cái nệm (hơi lòng vòng, các bác cố hiểu khung cảnh chổ đó)…
M : Cái gì vậy…
N : Anh ơi, nhi sợ…
M : Cúp đèn chứ có gì mà sợ…
N : Nhi sợ bóng tối…
M : vậy chứ ngủ ko tắt đèn à
N : Có tắt chứ, nhưng em ôm 2 ngủ, nên ko sợ (nó gọi chị nó bằng 2)
M : đúng là bọn con gái…
N : con gái thì sao chứ…
M : yếu bóng zía chứ sao… ngồi xích ra anh xí, chứ ko xí nữa 2 đứa kia về lại nghĩ zì lung tung nữa…
N : Ko đâu, anh cho Nhi mượn tay anh…
M : chi
N : Cầm tay cho đỡ sợ
Thôi tới đây thì chịu rồi đó, sợ thiệt hay đang lừa tình tui đây… nghĩ rồi cũng đưa tay nó cầm… ngồi 1 xí thì nó lại xích vô chổ mình, nói thật chứ 1 nam 1 nữa trong này, mình cũng… hơi… *ﹾﹾﹾ*(#)*(#@, nó cứ thế mà xích vô, mình cũng chủ động choàng tay qua người nó, ôm nó lại…
M : Đừng nghĩ bậy, em sợ nên anh mới ôm em (nói thế thôi, nhưng thật sự em ko thể nào vượt qua sự quyến rũ này được)
N : Ukm! Nhi biết mà…
Ngồi đó rồi tay chân mình cứ động đậy, thò bàn tay xuống ngực… rồi mân mê, tay kia thì đặt chổ khác trên người em nó…, em nó quay sang hôn mình… (thôi kể vậy thôi, nói chung là có *#*() chút, nhưng chẳng tới đâu – trong đầu nghĩ, thôi chít mợ, bị lừa tình rồi… cuộc chiến đấu cứ tiếp diễn, nghe tiếng xe máy chạy vào khu trọ, thì mình cũng buông tay ra, rồi nói nó, 2 đứa kia về rồi, thôi mỗi đứa mỗi góc ngồi, mình để nó ngồi đấy, mình ra gần trước cửa ngồi, xem như chưa có gì xảy ra, 2 đứa kia vào phòng…
H : sao tối thui mà ko thắp đèn lên…
M : phòng nó có đèn đâu, t định qua phòng mình lấy đèn cầy mà pé Nhi nó ko cho, nó sợ…
T : Cái con pé này vậy đó, nhỏ giờ ở với mẹ quen rồi, ko ở 1 mình được, sợ bóng tối lắm, nó mà ngủ 1 mình, nó bật đèn cả tối đó…
pé Nhi nó vẫn ngồi im lặng, mình chủ động…
M : thôi pé T về rồi, anh với Hoàng về phòng đây, ngủ sớm mai đi làm, trái cây anh để trong phòng em đó, mai lấy ra ăn…
T : uk! thôi 2 anh về đi…
H : pp 2 đứa, ngủ ngon nhen…
Về phòng, tâm trạng mình thật sự hoang mang, rối bời, tại sao lại như thế, tại sao mày lại làm như vậy… cũng chả buồn hỏi thằng Hoàng nãy giờ đi đâu với pé Trang, cứ thế mà… nằm rồi đặt tay lên tráng suy nghĩ, ngẩn ngơ, ngớ ngẫn… hoang mang lắm các bác ạh! 1 tin nhắn tới, 1 số lạ “Anh ơi, tụi mình là gì vậy”. Mình nhắn lại “ai vậy”. tin nhắn trả lời lại “Pé Nhi nè”
M : sao em biết số anh mà nhắn
N : em hỏi 2, tụi mình là gì vậy anh
M : (thật sự tâm trạng rối bời, ko biết trả lời sao nữa, mình thấy có lỗi với gấu, có lỗi với pé Nhi quá, sao mình đốn mạt như thế… tại sao những lần trước vượt qua được, lần này sao lại thế – cuộc đấu tranh nội tâm lại diễn ra) – A k biết nữa Nhi ơi!
N : Em biết rồi, anh cũng như bao thằng khác!
M : Mai anh em mình đi cafe nc anh sẽ nói rõ hơn nhen! Giờ anh ngủ xí đây, mai anh đi làm, mệt rùi pé Nhi! Em ngủ ngoan!
N : dạ…
Vâng, hôm nay mình đã làm 1 việc thật thất đức, thật zã man, mình đã làm gì thế này… nằm trằn trọc suy nghĩ… rồi sang ngày mới, rồi cũng đi làm, rồi cũng 6 giờ về, vào khu trọ thấy pé Nhi, mình cười chào nó, nhưng đáp lại là 1 cái cuối mặt, mình phải làm thế nào đây, sao mình ngu vậy… vội nhắn tin :
M : Pé Nhi! 7 giờ gặp anh chút nha, xin 2 đi, anh em mình đi cafe! anh có chuyện muốn nói…
N : dạ…
*****
Cuối cùng thì thời khắc quyết định đã tới… 6h45 tin nhắn vang lên… của pé trang
T : Anh với pé N đi đâu à
M : Ukm! anh chở pé đi mua đồ giúp anh xí, anh tặng cho mum mà ko biết mua gì cả
T : Ukm! em hỏi thử cho biết, em sợ nó đi với ai mà nói đi với anh
M : Có gì uẩn khúc hả!
T : Hôm nào có dịp em kể anh nghe! Bây giờ nó đi đâu thì em cũng phải quản lý hết…
M : Ukm! 7 giờ anh đi, thôi anh ăn cái đã…
T : pp a!
7 giờ, rút con bb8100 ra…
M : Nhi! Anh ở trước khu trọ em ra nha
N : dạ…
Chở em nó đi tới cafe ở Nguyễn Trọng Tuyển, quán có piano áh, cõi riêng cõi chung gì áh, em ko nhớ…
M : em uống gì Nhi!
N : cafe đi anh!
M : cafe con gái uống làm gì! Em! Cho anh 1 đen, 1 sinh tố dâu…
N : em uống gì em thích chứ!
M : a ko thích con gái ngồi với anh uống cafe (quay qua bên pé phục vụ : làm 2 ly như anh nói nha)
N : Anh kỳ ghê, em thích mà!
M : Ukm! đi với anh thì làm cái gì anh thích ấy!
N : Anh lạ quá! Lady first chứ!
M : Ukm! Lady first but “special boy”!
N : Mặt ngơ ko hiểu mình nói gì!
M : Ko hiểu hả! Ko hiểu thì thôi… anh cũng chẳng hiểu anh nói zì… (đố bác nào hiểu em đang muốn nói gì áh)
7 giờ chưa có piano, mình với em nó ngồi nhìn nhau… nhìn đã rồi mình nhìn xung quanh… rồi pé phục vụ đem nước ra…
M : em có tay đúng ko!
N : sao anh! 2 tay nè
M : Ukm! vậy thì tự làm uống, a ko có cái kiểu galang là phải trộn hay khuấy cho con gái…
N : Ukm! anh lạ quá…
M : anh vậy đó, ai cũng làm được thì cần gì mình phải làm giúp, đúng ko em…
Đợi ly đen nhỏ từng giọt, mình nhìn ra ngoài trời, rồi lại im lặng, vẻ mặt đăm chiu lắm, 5p, 10p 2 đứa vẫn im lặng, hôm nay mình ở thế chủ động mà, vì mình là người phải giải quyết cái hậu quả mình làm ra hôm qua, còn em nó thì… hình như ngồi đợi mình nói, cafe đã nhỏ hết, 1 ít đường, khuấy đều lên… rút ra 1 điếu thuốc… và hít 1 hơi…
M : Nhi! hôm nay anh hẹn em ra đây, chắc em biết lý do rồi chứ
N : Dạ em biết, anh cứ nói đi (mặt cúi xuống và nói)
M : Ukm! em ngẩng mặt lên đi…
N : dạ (ngẩng lên mà ko nhìn mình, nhìn xéo xéo qua 1 bên)
M : hôm qua, a với e đã có những hành động… hơi quá đà, việc đầu tiên anh muốn nói là : ANH XIN LỖI EM vì những chuyện hôm qua… thứ 2 anh muốn nói: Đúng! thật khó để vượt qua nổi sự quyến rũ của em… anh ko thể làm được…
N : pé nó vẫn im lặng mà nhìn mình chăm chú hơn…
M : rít 1 hơi thuốc, thật sự, a ko biết phải nói gì vào thời điểm này, thích em, thật sự… a có 1 chút, nhưng yêu thì anh khẳng định là chưa… anh với em đã đi quá cái giới hạn đó rồi… biết nói sao bây giờ… anh muốn nghe ý kiến của em…
N : im lặng và nhìn mình…
M : anh rất muốn nghe, pé Nhi đừng có im lặng như vậy…
N : em ko biết nói gì cả…
M : ok được thôi, vậy trả lời mấy câu hỏi sau của anh! Em thích anh chứ!
N : 1 chút…
M : em yêu anh chứ…
N : 1 chút…
M : bây giờ em muốn là gì của anh…
N : em ko biết…
M : uk! anh cũng chẳng biết nữa, cái gì với anh cũng chỉ là 1 chút, như vậy hoàn toàn em vẫn chưa yêu anh đâu, chỉ có thể là 1 chút cảm xúc nhất thời thôi… em đồng ý với ý kiến của anh chứ…
N : có lẽ vậy…
M : Ukm! cảm xúc nhất thời thì mình phải xác định lại cảm xúc đó… đúng ko pé Nhi
N : dạ…
M : Ukm! nói là quên đi thì cũng ko hẳn, nhưng đừng để chuyện hôm qua làm a e mình mất tự nhiên, hãy để thời gian trả lời em nhé, chúng ta ko nên như thế nữa, anh với em sẽ tiếp tục là anh em tốt của nhau, còn a có yêu em, hay em có yêu a hay ko thì thời gian sẽ cho ta câu trả lời tốt nhất… hứa với anh là đừng để chuyện đó làm mất tự nhiên… 2 ae mình chứ
N : dạ…
M : nãy giờ anh nói nhiều quá, em hiểu ý anh muốn nói gì chưa
N : dạ chưa
M : (mợ nó chứ, tưởng anh đùa hay sao vậy em) thật hả…
N : dạ…
M : thôi thế này anh tóm gọn lại: chuyện hôm qua sẽ là 1 phần của quá khứ 2 đứa, còn chuyện tương lai như thế nào thì tương lai sẽ biết, những ngày tiếp theo, anh em mình quên chuyện hôm qua đi, quên để ko phải mất tự nhiên khi gặp nhau… tới đây em hiểu chưa
N : dạ rồi…
M : còn chuyện anh và em tương lai như thế nào thì tương lai biết, vì hôm đó cũng chỉ là cảm xúc nhất thời của 2 đứa… em hiểu chứ
N : dạ…
M : Ukm! tất nhiên phải có cái gì đó mới có cảm xúc nhất thời, nhưng cái đó là cái gì thì cả anh và em chẳng ai biết cả… thôi thì cứ để time xác định, còn chúng là vẫn như trước, là anh em tốt…
N : dạ em biết rồi…
M : Ukm! vậy là xong rồi nha, đừng ngại ngùng khi gặp anh nữa, anh cũng sẽ thế…
N : dạ…
M : Ukm! thôi hút đi kìa, để nó chảy ra là lạt xèo bây giờ…
N : dạ…
M : xí nữa chỉ anh đi nhảy nhen!
N : nhảy gì anh!
M : nhảy cái gì mà hôm trước em nhảy đó
N : Ukm! Nhi thích lắm… xí Nhi chỉ anh…
M : Ukm! ngồi chơi xí đi đã rồi anh em mình đi…
N : cafe kìa, a ko uống Nhi uống bây giờ…
M : uống đi, rồi đếm lại răng nhen…
N : thách anh đó, em mà có mệnh hệ gì, 2 em qua ziết anh…
M : trời, chưa gì mà lấy 2 ra hù dọa anh rồi…
N : 2 em dữ lắm đó, a ko biết đâu
M : Ờ! ko biết…
N : mà sao anh hút thuốc zữ zậy! Nhi ghét con trai hút thuốc lắm…
M : Ukm! nên anh cũng chẳng bao giờ rủ ai ghét mùi thuốc đi cafe với anh… chẳng hạn như em, sẽ ko có lần thứ 2
N : ơh! anh em tốt gì kì vậy, chẳng lẽ lúc Nhi thèm cafe, anh ko zẫn Nhi đi àh…
M : Ờ! đi thì đừng có than thở mùi thuốc…
N : Lúc đó tính, hên xui…
M : anh nói rồi, nếu ko thích mùi thuốc thì ko đi với anh, anh ko ép, so sánh hơi khập khiễng : chứ anh hút thuốc thì cũng như em ăn cơm vậy đó! thật sự là anh thấy cần…
N : Ukm! thôi ko nói chuyện đó nữa… Nhi uống hết sinh tố rồi nè… đi thôi anh…
M : đợi anh xí! hút hết điếu thuốc rồi đi…
N : dạ…
Chở em nó qua siêu thị chơi nhảy tiếp, hôm nay thì pé nó vẫn quần jean đùi, áo ôm, nhưng áo khác, áo khoác ngoài, lúc sau nó vào nhảy nó cởi ra mới biết mặc áo 3 lỗ… nhìn yêu lắm, ko biết diễn tả sao nữa… con gái mà jean ngắn (sort) + 3 lỗ thì biết cỡ nào rồi… con trai mà nói nhìn mặc đồ vậy ko thích nhìn, ko thấy sự quyến rũ thì em xin chổng ass hầu hạ… lần này thì chắc em phải quỵ trước cái đẹp kiểu xì tin của em nó rồi (hồi giờ ko thích kiểu xì tin – sao nay lại quái vậy) – có trời mới biết được vì sao anh sẽ thích em pé Nhi…

« »