KIẾP KAVE (P4)

Hôm nay thì mình ko ăn cơm KTX, 1 mình chạy tọt qua bên cơm gà quận 8, chổ này nổi lắm chắc mấy bác sg biết, qua cầu là tới à… đi ăn xong, biết làm gì bây giờ, chạy xe cái vèo vô KTX, đẩy xe lên lầu – KTX em có nhà gởi xe, và xe máy thì nên để trên lầu cho zễ zắt + ko bị trầy… để ở dưới thì bị chà đạp ghê lắm… xong xuôi chạy qua quán trà sữa ngồi, nói thật là ko thích đú trà sữa lắm, nhưng được cái ngồi trước KTX, ngắm người qua lại cũng vui, nên ra đó ngồi thôi… vừa ngồi trên ghế và gọi nước… tự nhiên đâu ở đằng sau tới khẽ chạm vai mình, mình cũng chẳng để ý, ngồi nhìn ngoài đường tiếp, rồi sau đó thì tự dưng con nhỏ nào chạy tới trước mặt mình… Anh! Pé H nè…
Mình ngồi đó nghĩ, con H nào trời, nhìn lạ zậy… nhưng cũng vì phép lịch sự…
M : à! chào em…
CB : hì! dạo này anh sao rồi, ra trường chưa…
M : chưa em, năm nay…
CB : nhìn anh nay khác quá, râu tia tùm lum
Thật chứ lúc đó mới chia tay người yêu, buồn lắm, nên chả chú ý zì tới dung nhan cả… nên râu ria kệ mợ nó…
M : Ukm! dạo này ko cạo em!
CB : sao nhìn anh ngơ ngơ vậy…
M : nói thật! A đang cố nhớ em là ai…
CB : em biết ngay mà, đâu ai để ý đến con pé như em…
M : Ukm! a xin lỗi, nhưng a ko nhớ thật…
CB : em là pé H… mấy năm trước anh em mình ngồi ở ktx nói chuyện áh…
Ngồi lục lại trí nhớ, àh, nhớ rồi…
M : trời! anh quên mất tiu, hơn 3 năm rồi chứ ít àh, em biệt tích mà ko nói với anh lời nào…
CB : hehe! em đi là để làm lại mà… em cũng hy vọng 1 ngày sẽ được gặp lại anh…
M : em dạo này sao rồi, đi với ai đó…
CB : tốt anh, em đi với lũ bạn em, hôm nay mới có dịp vào tp mà chơi nè…
M : chứ em ở đâu…
CB : em ở tít ngoài sóng thần…
M : ở ngoài đó làm gì em…
CB : em đang làm công nhân thôi anh…
M : Ukm! vậy là tốt rồi
CB : dạ! sao nay trông anh già vậy…
M : thất tình em ơi, vợ bỏ anh rồi…
CB : anh thế này thiếu gì người theo, lo gì…
M : Ukm! ko lo mà buồn thôi em…
CB : dạ! em qua ngồi với bạn xí… xí nữa anh đi cafe với em nhen…
M : anh chưa biết nữa, em qua với bạn đi…
CB : nhớ đó! anh em mình chưa bao giờ mà ngồi 1 nơi đàng hoàng nói chuyện…
M : Ukm thôi em đi đi…
Mình vẫn ngồi đó với đống suy nghĩ mông lung, đang buồn vì chia tay người yêu, chia tay mà đúng ngày 14/2 luôn, nên nhớ lắm… ngồi nhìn dòng người qua lại, rồi lại thấy buồn, ai cũng có đôi có cặp, sao mình lại lẻ loi thế này… ngồi được 10p…
CB : anh! em nói bạn em về trước rồi, em đi với anh… xí em về sau…
M : Ukm! vậy giờ em muốn đi đâu…
CB : đi đâu cũng được anh, chổ nào thoải mái anh em mình ngồi nc…
M : Ukm! để a vào zắt xe đã…
CB : thôi đi xe em này… nó đưa chìa khóa và chỉ xe mình zắt ra…
M : gục đầu cười chào đám bạn nó rồi đi…
Đi lòng vòng lòng vòng, đang buồn mà ko biết nói gì, ko có tâm trạng nào mà cf, rồi con pé biết ý cũng hỏi…
CB : anh sao vậy… có chuyện gì à!
M : anh đang lấy lại thăng bằng sau khi chia tay người yêu em…
CB : thôi đi nhậu đi anh…
M : Ờ! sao a ko nghĩ ra…
2 đứa chạy ngược lại, do nãy đâm ra hướng quận 1, chạy ngược lại sân thống nhất, tới cái quán lề đường sân thống nhất, quán quen thuộc hay tụ họp “QUÁN CÔ PHƯỢNG”, mình hay gọi vậy,vì nghe mấy đứa bảo cô tên Phượng, cái quán ở cổng chính sân thống nhất ý… tấp vào dựng xe… chọn 1 bàn ngồi…
M : em ăn gì, uống nước ngọt nhen, anh uống bia…
CB : cô ơi! 1 dĩa rau muống xào tỏi, 1 ếch xào lăn, 1 gà chiên mắm… 1 thùng sài gòn…
M : ặc! ko cho anh kêu luôn àh…
CB : hôm nay để em, em mời anh, nên a ko có quyền kêu!
M : Ukm! anh ko uống nổi 1 thùng sg đâu… haizzzzz
CB : em uống với anh mà…
M : thôi! uống làm gì, uống sao mai em đi làm…
CB : mai em được nghỉ anh, em làm ca chiều mà…
M : Ukm! vậy uống ít thôi…


2 anh em ngồi ăn uống nói chuyện, nhỏ này uống cũng ghê thật, ko ngờ uống mà khiếp luôn… uống mà cứ nghĩ nó đang uống nước… cả 2 cũng lân lân rồi… uống mà ko nói gì cả, sau đó thì do có độ “sần” rồi, nên giờ đã tới lúc mình nói, ko hiểu sao chứ cứ sần vào thích “nói” lắm… (sần của em là 3 chai sg đỏ đó – đô em yếu lắm)
M : công việc ổn chứ em!
CB : được anh! cũng gởi về nhà được chút ít thôi chứ ko nhiều như trước…
M : Ukm! tình yêu sao rồi…
CB : em có gặp lại người yêu em, nhưng sau khi nghe em kể những gì em đã làm trong khoảng thời gian qua, anh đã hời hợt hơn, và để ko làm ảnh khó xử, em đã chủ động xa ảnh… gặp ảnh chỉ vì thời gian qua, em đã đi mà ko nói lời nào với ảnh… em muốn là 1 người bạn, nhưng có lẽ ko được rồi anh…
M : Ukm! con trai mà…
CB : em biết, nên ko muốn làm khó ảnh, lo cho mấy đứa em học xong, chắc em đi tu quá…
M : em tu thì chùa nào chứa chấp em… xinh thế này mà, lên đó phật tử kua chết à…
CB : anh zỡn quài… em nghĩ kĩ lắm rồi, khi nào con pé út em nó vào đại học xong thì em đi tu…
M : Ờ! tu chùa nào nói anh vào tu với…
CB : cứ zỡn quài…
Rồi cứ thế 2 anh em ngồi uống và 8, thùng sg còn đâu 7-8 chai, nói chung là mình sắp gục rồi, mà sao con pé này nó tỉnh vậy trời, mình nói:
M : thôi em ngồi đây xí, anh chạy mua gói thuốc…
CB : mau nha anh…
Chạy cái ù về ktx, dựng xe trước quán nước mía trước ktx, rồi sau đó chạy nhanh vào tolet nam ktx, ói 1 phát… ói hết mật xanh mật đỏ… rồi rửa mặt xong chạy ra đi tiếp, ko quên mua gói “mèo”, lúc đó thì chơi mèo rồi, ko chơi bát tô nữa… kinh tế có khá lên xí… chạy tới, lột bao thuốc ra:
M : em hút ko!
CB : ko anh, em bỏ rồi…
M : Ukm vậy tốt đó, còn anh ko bỏ được!
CB : uống tiếp anh…
M : Ukm thì uống (mới ói xong mà, sợ đếu gì nữa)
Thế là ngồi uống tiếp, uống được 2 chai nữa thì tự nhiên lại muốn ói nữa, phải tìm kế thôi…
M : em! anh mắc tolet quá… đợi anh xí…
CB : ra góc kia đứng kìa anh…
M : ko! anh đi ngồi àh…
CB : đi đi ông… gớm
M : Ờ đi đây!
Về ktx ói phát nữa, lần này thì chắc chắn sạch bụng rồi… chạy tới quán tiếp… đã hơn 9h rồi… ngồi đó uống với nó hết thùng, mà thấy nó còn tỉnh lắm
M : thôi nghỉ em, anh mệt rồi!
CB : ko! lâu lắm rồi ko gặp anh, uống nữa!
M : anh no lắm rồi, uống nữa ói tiếc đồ ăn lắm…
CB : cô ơi, cho con rượu…
Chủ quán chạy ra, hết hay ko có gì á, nghe ko rõ…
CB : cô mua giúp con nhen…
CQ : uống chi giữ vậy…
CB : cô mua giúp con nhen cô, nó nói mà cái zọng thực sự là ko từ chối được…
CQ : Ờ! đợi cô xí
Cô chủ quán chạy đi và mua 2 chai rượu, loại chai nhựa áh… nhãn mác gì thì nói thật chả nhớ nữa, mà nước thì trong lắm…
2 ae lại ngồi đó uống, lần này thì thấy nó sắp gục rồi, mình nói thật chứ mình nãy giờ mà ko gồng cũng gục rồi… rồi đang uống gần hết chai rượu thì nó nói mệt quá, rồi gục mặt xuống bàn… công nhận lũ con gái, đã uống thì uống zã man, ko biết gì, gục 1 phát là thôi rồi… ko biết diễn tả sao luôn, mềm như cộng bún… ko đỡ nổi nó lên nữa, mà xe máy sao chở nó đi, thôi liều vậy, tính tiền rồi ngồi đợi nó tỉnh, nó mềm quá rồi… nhờ anh bàn nhậu bên cạnh đỡ lên xe giúp, nó ngồi sau lưng dựa vào mình… thật sự là (.) to lắm, cứ áp vào lưng… kéo 2 tay nó ôm bụng mình, cố gắng đi thật chậm và giữ nó… đi được 1 đoạn nó cứ lắc qua lắc lại… thôi chịu rồi, giờ biết làm sao, có biết nó ở đâu mà chở về, lục điện thoại nó thì thấy ko lưu số ai, chỉ lưu 1 số: “Ak”, biết Ak là ai mà zám gọi, thôi tính đến phương án cuối, KS thẳng tiến vậy… đang đi 3/2 rẻ vội vào sư vạn hạnh, rồi tấp vào 1 cái ks, kéo nó vào… khúc này mới gay cấn nè…

« »