08/04/2020

KIẾP KAVE (P1)

By Au

Bất chợt hôm nay, ngồi lục lại trong đống nhạc mình viết, có 1 bài hát mang tên “Kiếp cave”, ký ức chợt hiện về, 1 cô pé non nớt, mới tí tuổi đầu mà đã làm cái nghề này… Lời thoại thì mình nhớ mang máng rồi viết vào, chứ ko nhớ rõ, nhưng nội dung câu chuyện thì vẫn vậy nhé… thôi viết đây!


Ngày ấy ở ktx Nguyễn Chí Thanh, các bác biết khu đó phức tạp cỡ nào rồi, chuyện sinh viên mà cãi nhau với mấy chị “gà” ở đó thì như thường ngày, cuộc đời em cũng thế, cứ thế thầm lặng trôi qua, rồi bỗng 1 hôm đi làm về trễ (đi bưng tiệm phở, ktx 11h đóng cửa mà 12h mới về), mới năm 1 mà, có quen biết mấy bác bảo vệ ở đó đâu mà… gõ cửa xin vào, thế là lúc đó nói thằng bạn, thôi mày về đi để tao ngồi đây đến 5h sáng, mấy bác mở cửa t vô ngủ… thằng bạn ko nỡ bỏ mình, nhưng vì nó ở với pà chị khó tính + ông anh rể khó chịu, nên nó phải về nhà nó (mà ko thể cho em ngủ ké được)…


Còn chuyện khách sạn thì đừng có mơ tưởng, sinh viên nghèo, bỏ ra mấy trăm k vào đó thấy tiếc lắm (lúc đó nghĩ vậy, chứ sau này vào ks với gấu mới biết giá chỉ có 150k/ qua đêm) hồi đó ngu vãi ra… mà có biết 150k cũng ko vào, bưng bê tiệm phở có 30k/buổi tối mà ai zám tốn tiền kiểu vậy…
Ngồi trước kí túc xá, lưng dựa vào cửa sắt và châm vội điếu thuốc, rít 1 hơi ngồi đếm còn bao nhiêu điếu… còn 5 điếu, ko biết có qua khỏi đêm nay ko… ngồi rít được mấy hơi thì có 1 con pé nó tới… nói thật là run lắm, sợ ăn cướp… mà nó xuynh vãi các thím… nhìn múp rụp, ko biết có phải do trời tối ko nữa…
CB : Anh ơi cho em điếu thuốc!
M : Bát tô đó, hút được ko mà xin…
CB : Thuốc gì cũng được anh, dân quân mấy hôm nay “dí” giữ quá, tụi em chẳng làm ăn được gì hết…
M : Nè…
CB : Cầm điếu thuốc day day, thế đưa thuốc mà ko đưa quẹt sao hút…
M : Nè…
CB : Anh ở đâu mà sao ngồi đây!
M : Chỉ lên trên, tầng 7…
CB : Sinh viên à!
M : Thế ko sinh viên sao mà được ở trên đó
CB : Nói chuyện lạnh lùng vậy!
M : Chứ em làm gì mà giờ này còn ở đây!
CB : Em làm cave…
M : Thật sự lúc đó hơi choáng, vì nhìn nó mặc đồ cũng đàng hoàng lắm, ko có hở hang như mấy “chị” mà mình thường thấy… mặt ngơ ngác hỏi lại nó “thật hả em”
CB : Em đùa anh làm gì…
M : Ukm!
CB : Em biết tụi anh khinh bọn em lắm, nhưng cuộc sống là vậy đó, tụi anh có tiền đi học, còn em ở dưới đó khổ quá, phải lên tp làm cái nghề này…
M : Ukm…
CB : Sao uk quài zậy, cho em mượn cái quẹt…
M : Nè…
CB : Rút tờ báo đâu trong cái cây gần đó… đốt và nhảy qua nhảy lại
Mình thì ngồi nghĩ, con điên, nhảy như khỉ… bố con bệnh…
CB : trả anh quẹt này, ko biết sao tối nay xui vậy, mãi mà ko có khách… em đốt “phong long”…
M : Ukm! Vậy tưởng em bị điên chứ…
CB : Cười! Đúng là bọn sinh viên…
Mình ngồi đó rít thuốc và nó tiếp tục đứng đó… có 1 chiếc xe máy tống 2 đi qua, tấp vào lề, nói gì với em nó… mình ngồi cách đó 15m mà chẳng nghe gì cả… lúc đó nói thật chứ cũng muốn nghe thử tụi nó nói gì mà vẫn ko nghe được… rồi sau đó 2 thằng đó đi, con pé nó quay lại chổ em.
CB : Cho em điếu thuốc nữa, mấy thằng điên, nghĩ sao 200 2 thằng qua đêm…
M : Còn mấy điếu, hút chi zữ zậy… nè…
CB : Uk! Nói thật chứ em ghét thuốc lắm, nhưng làm cái nghề này, đâm ra nghiện rồi…
M : Làm lâu chưa…
CB : gần 1 năm…
M : Mà nhiêu tuổi mà cứ xưng hô bằng anh quài zậy…
CB : em 17…
M : Nhìn mặt vầy mà 17, chắc anh 16…
CB : Uk! Ko tin thì thôi…


RỒi 1 chiếc xe máy nữa sắp tới, rọi đèn vô chổ em với con pé ngồi, nó vội chạy ra, nói loáng thoáng gì đó rồi con pé leo lên xe thằng đó và đi… còn em thì tiếp tục ngồi và đợi ktx mở cửa, cứ thế ngồi rít thuốc và đợi…


2 đứa quen nhau như vậy đó, cũng chưa hỏi được cái tên, quê ở đâu… Ngồi đó đến khoảng 1h30 thì em nó quay lại, cũng ngồi trên xe thằng lúc nãy… nó tới và nói:
CB : Nè! trả 2 điếu thuốc lúc nãy nè… (nó rút ra 1 gói JET)
M : xin có 2 điếu, trả gì tới 1 gói…
CB : Có vay thì có lãi…
M : Thôi cầm đó đi, nhiêu đây đủ qua đêm nay rồi…
CB : ko lấy thì thôi đừng hối hận
Nói thật chứ muốn lấy lắm đó, rồi nó lại tới chổ mình ngồi tiếp và hỏi han mình đủ thứ trên đời, rồi mình cũng hỏi lại nó cho đỡ buồn ngủ, nói thật hôm nay cũng may mắn có con pé này nó ngồi nói chuyện…
M : Tên gì!
CB : Gọi em là em được rồi, biết tên làm gì…
M : ukm! Quê ở đâu!
CB : Sinh viên hay công an vậy…
M : Ko trả lời thì thôi! Nãy đi đâu vậy…
CB : Đi khách… đi 2 thằng mà nó trả có 300k, nhưng thế cũng ổn rồi… dạo này ế quá
M : Uk! Chứ thường thì đi bao nhiêu!
CB : 1 shot/ 200k
M : 1 shot là sao… (nói thật chứ hồi đó ko biết mẹ gì cả)
CB : 1 shot là 1 lần…
M : làm sao biết 1 lần, 1 lần 10p hay 1 tiếng…
CB : Tùy thằng kia, nó xong khi nào thì xong khi đó…
M : Uk! Vậy nó 2 tiếng thì cũng phải 2 tiếng à…
CB : uk, nhưng ko có thằng nào mà sống sót với em quá 30p
M : uk! Xinh thế này mà phải đi làm thế này à
CB : Uk! hoàn cảnh đưa đẩy thôi anh
M : Sao ko xin vào bar nào đó làm (Nói bar vậy chứ cũng nghe tụi bạn kể là vậy là vậy, chứ chưa zô lần nào – tính thời điểm đó nhóe, chứ giờ thì đi hoài)
CB : Ko có cửa vào đó anh…
M : uk!
CB : sao hỏi nhiều vây
M : Nói cho đỡ buồn ngủ, với lại người ta hỏi mình mà ko hỏi lại cũng bất lịch sự…
CB : Ờ, dạo này ế quá, đm bọn dân quân, ngày nào cũng đi tuần, đuổi tui em chạy khắp nơi…
M : ế quá thì về ngủ đi…
CB : Ngủ thì lấy cái gì ăn…
M : mới có 300k rồi đó
CB : 300k này chia ra nhiều lắm, cho thằng xe ôm lúc nãy… rồi sau đó là ai đó thì đếu nhớ nữa…
M : Ờ! thế 1 ngày cần bao nhiêu
CB : 500k…
M : Ờ vậy ở lại đợi thêm khách tới àh…
CB : Ukm, phải như vậy mới có tiền gởi về quê cho tụi nhỏ ăn học…
M : Uk!
CB : Hay anh đi zùm em nhen, lấy rẻ anh thôi…
Nghe câu này mà choáng cả hàng họ…