15 Th11
12:03

(Kết) Người tử tù đặc biệt

Lúc này ngồi đối diện Kiên là Hoàng (người luật sư bào chữa cho Kiên) và tôi. Cái cảm giác khi nói được tất cả những điều mình nó đã trút lại gánh nặng phần nào những gì mà Kiên im lặng. Kiên cảm thấy tội lỗi cho những việc mình làm. Những người phụ nữ đã từng yêu Kiên cũng phải vì Kiên mà đánh mất đi những cái giá trị nhất của cuộc sống. Tình yêu. Giá trị của tình yêu nó là một thứ không thể biết, không thể định hình. Lúc này Kiên mới thấy số phận mình gần như là một định mệnh. Cuộc sống của Kiên gắn liền với đàn bà. Nó được xuất phát từ đàn bà và cũng vì đàn bà mà Kiên gục ngã trước những sự cám dỗ của đồng tiền và ham mê quyền lực. Tôi ngồi nghe Kiên nói cũng lặng người. Kiên khóc nức nở. Những giọt nước mắt đàn ông là thế. Nó mặt đắng của hương vị cuộc sống. Có phải ai cũng hiểu cho Kiên? Con người cũng chỉ là một công cụ vô hình của đồng tiền. Nó không đứng vững trước những cơn sóng gió. Ai bảo là mình không cần tiền? Tiền mua được tất cả. Hạnh phúc, quyền lực và những vui thú của cuộc sống. Nhưng chính định mệnh và cái chết thì tiền lại bất lực. Kiên còn một ước nguyện với chính mình mà vẫn chưa làm được. Đấy là mua cho mẹ Kiên một mảnh đất để ở vui vẻ với con cháu trong những năm cuối cuộc đời. Cả việc Kiên muốn chuyển ngôi mộ của bố mình về nơi mà Kiên đã mua đất ở quê. Những điều đó Kiên vẫn chưa làm được. Lúc này, Kiên ân hận. Ân hận vì mình đã không hiểu những gi người bố mà Kiên hằng yêu quý nói trước khi mất. Trong Kiên thầm kêu lên tiếng: Bố. Con người là vậy. Trong những thời khắc quyết định của cuộc sống thì mình lại trở lại chính mình. Kiên nói với vị luật sư:

– Có gì tôi nhờ anh giúp tôi gửi nén hương cuối cùng tới mộ bố tôi. Tôi là một kẻ có lỗi. Một đứa con tội lỗi. Nhưng với gia đình, tôi luôn chỉ là con trẻ,vẫn bị mắng, vẫn bị đánh đòn. Mẹ tôi không hề biết những việc tôi làm đến khi tôi bị bắt. Trước đấy, nhiều lúc tôi cũng muốn làm cho mẹ tôi cáu giận để được bà mắng mỏ, được bà lấy cái gậy mà bà vẫn đánh tôi hồi nào để vụt tôi. Tôi hạnh phúc vì được tìm lại thời trẻ. Để được sống lại chính mình khi hạnh phúc chỉ là một cái mơ hồ hơn những gì mình nghĩ. Cho đến dù lúc này thì đã hết. Cái chết đang đến với tôi từng ngày. Nó gặm nhấm linh hồn tôi, đè nặng đến tư tưởng tôi. Nhưng điều đó không làm tôi cảm thấy lo sợ bằng sự im lặng. Có lẽ lâu rồi tôi mới nói cười và khóc thoải mái như thế này. Và quan trọng hơn, tôi được trở lại chính tôi. Giờ tôi hiểu, cuộc sống tồn tại đã khó. Nhưng để cuộc sống có ý nghĩ nó khó hơn rất nhiều. Cái mà tôi đánh mất sẽ chẳng bao giờ tôi còn có cơ hội để lấy lại được. Tôi chỉ mong những điều mà tôi chưa làm được, anh có thể nói giúp lại cho tôi. Còn khi tôi tử hình, tôi không muốn mẹ tôi chứng kiến. Có lẽ bà sẽ không chịu được. bà đã mất đi người chồng trong hòa bình. Và lúc này bà chứng kiến đứa con trai cũng mất khi đất nước đã hết chiến tranh. Điều đấy tôi biết, bà không thể chịu được. Chỉ còn hai em gái tôi may ra nó biết và thay tôi chăm sóc mẹ tôi. Còn một điều nữa là đứa con tôi mà Hằng đang nuôi. Vì tôi mà Hằng đã hy sinh hạnh phúc của chính mình để nuôi dưỡng đứa con duy nhất của tôi. Thế mà tôi đã làm Hằng phải khổ. Tôi muốn lúc này nhìn thấy mặt đứa con tôi. Nhưng nghĩ lại, tôi lại im lặng. Hãy để khi nó lớn lên nó hiểu rằng bố nó đã chết vì bệnh tật còn hơn bố nó đã chết vì phạm tội. Tôi ngàn lần có lỗi với Hằng. Tôi cũng mong anh giúp tôi bảo lại Hằng như vậy và bảo Hằng cho con tôi về gặp bà nội nó. Đấy cũng là may mắn cuối cùng của tôi. Tôi cám ơn cuộc đời đã cho tôi sự sống. Nhưng cũng căm thù cuộc đời này. Vì nó, vì sự sinh tồn mà tôi phải chia tay những hạnh phúc của chính mình.

Tôi và người luật sư lặng im. Con người trước lúc chết thật thà quá. Họ cần cuộc sống hơn. Lúc này, giá để đánh đổi tất cả thì họ cũng sẽ làm nếu được để được sống. Kiên không xin kháng án lên ************* để ân xá. Có lẽ Kiên biết rằng làm điều đó cũng chỉ duy trì cuộc sống thêm một thời gian ngắn nữa. Nhưng không thể thay đổi được định mệnh. Kiên đã gây ra tội lỗi quá nhiều. Kiên không cần điều đó. Lúc này, Kiên muốn mình thật nhanh tìm đến cái chết. Để có thể tìm thấy linh hồn của người bố mà Kiên yêu quý. Ngồi im lặng, tôi nhìn thấy nước mắt Kiên cứ rơi. Ánh mắt Kiên không nhìn thằng chúng tôi., Anh ta nhìn ra phía cửa sổ nhỏ le lói. Ở đấy có ánh sáng tự do. ở đấy có cái mà kiên cần hơn. Không cầm được nước mắt, cả tôi và người luật sư đều khóc. Không ai nói ai. Lúc này, con người đồng cảm với nhau. Giá mà Kiên biết điểm dừng thì đã không phải đánh đổi như vậy. Nhưng ai biết được, lòng tham con người đã cuốn Kiên vào một vòng xoáy vô hình. Khi con người ta nằm trong một mắc xích của một guồng máy, họ không thể tự mình tách ra mà phaỉ bắt buộc cùng cái guồng máy đấy chạy theo những gì đã có. Nam cũng thế, cái guồng máy quyền lực đã làm Nam mờ mắt và biến mình thành một con người như lúc này. Nam đã tiếp tay cho tội phạm và đã đánh mất tất cả những phấn đấu, công sức cống hiến. Những thứ anh đã đạt được cũng rời bỏ anh. Vợ anh cũng từ bỏ anh và con cái anh cũng vì anh mà đau khổ. Cũng tất cả vì đồng tiền.

Ngồi cũng lâu, đồng chí quản giáo đã nhắc nhở chúng tôi là hết giờ. Không còn cách nào khác chúng tôi phải chia tay Kiên. Chắc đây cũng là lần cuối Kiên được gặp chúng tôi. Tôi vội nói:
-Anh yên tâm. Những gì tôi hứa với anh tôi sẽ làm. Không phải chỉ vì lời hứa mà vì con ngươì với con người. Tôi cũng là một người con, người bố, người chồng. Xã hội không cho không ai cái gì anh Kiên ạ. Mình nhiều lúc phải chấp nhận số phận như nó vốn có. Nhiều lúc tôi cũng rơi vào tình trạng như anh. Cũng bị cuốn theo đồng tiền và cám dỗ của nó. Nhưng tôi chỉ hơn anh một điểm là tôi yếu đuối hơn anh khi cảm nhận sức hút của đồng tiền. Nên tôi còn tồn tại. Vả lại cuộc sống của tôi không giống anh ở hoàn cảnh. Nên tôi còn tồn tại đến bây giờ. Những gì anh nói tôi sẽ thực hiện theo đúng nguyện vọng của anh. Còn anh! Anh haỹ yên tâm. Cho dù lần này tôi và anh chỉ gặp nhau là lần cuối cùng. Nhưng hay coi đây là một lời sám hối muộn màng anh ạ. Xã hội không bao giờ có sự công bằng tuyệt đối. Con người tạo ra sự công bằng và cũng chính con người phá bỏ nó. Thế nên có những điều anh không nói tôi cũng hiểu. Đừng ân hận quá mà đánh mất chính mình. Cái chết sẽ đến, nhưng sự sống lại hồi sinh khi anh còn đứa con. Tôi cũng đã từng rơi vào tình trạng của anh nên tôi biết và thông cảm. Tôi sẽ đến gặp Hằng và đưa đứa con anh được gặp mẹ anh. Hằng chắc đang mong tin anh lắm. Tôi cũng chỉ làm người bình thường. Được tiếp xúc với anh qua anh Hoàng nên không thể hiểu hết tất cả. Thế nhé! Anh hãy yên tâm. Cuộc sống vẫn còn tiếp tục mà. ĐIều đấy là điều mà tôi mong muốn cho những gì tốt đẹp đến với anh.

Nói đến đây Kiên im lặng và nắm lấy tay tôi như thầm cám ơn. Dáng người kiên đã gầy đi nhiều. Những ngày trong phòng biệt giam làm Kiên suy nghĩ và gầy đi. Kiên nhìn tôi không nói mà chỉ biết cúi đầu để giấu đi những giọt nước mắt của chính mình. Đôi tay giá lạnh của Kiên làm tôi nhớ mãi. Đến lúc này khi ngồi viết những dòng chữ kể về cuộc đời của Kiên tôi lại cảm thấy mình cần sống hơn. Cuộc sống có giá trị khi con người biết tận hưởng nó. Đâu phải ai cũng hiểu điều này. Chỉ có khi đối diện với cái chết đang kề cận từng ngày, từng giờ thì chính con người mới thấy mình cần sống.

Tiếng cửa căn phòng, người quản giáo và đồng chí công an áp tải Kiên về phòng biệt giam. Vừa đi, Kiên vừa vui vẻ nở nụ cười nhìn chúng tôi. Chính nụ cười đấy đã làm tôi nhớ mãi về một con người, một kẻ tội phạm đặc biệt. Nụ cười mà trong đấy đầy nước mắt và hy vọng.

Tôi và Hoàng ra về. Lúc này đêm đã khuya, ngôi ngồi đọc lại những gì mà Kiên nhờ tôi viết lại hộ. Biết nói điều gì đây. Cuộc sống con người quá nhỏ bé để có thể viết thành truyện. Một cuộc sống mà phải trả giá bằng chính tính mạng của mình. Mỗi một con người trong cuốn truyện gần như là một số phận đã định sẵn vậy. Tôi tiếc cho Kiên. Với những gì Kiên đã làm và bản chất của Kiên. Kiên quá thông minh để làm được những điều mình nói. Không phải một tên tội phạm nào cũng có thể làm được điều đấy. Chỉ có điều, xã hội lại không thể chấp nhận họ và những gì họ đã làm. Phải chăng điều gì đó sẽ làm thay đổi cuộc sống này? Một xã hội muôn thủa luôn tồn tại hai thái cực Tốt và Xấu. Khi cái tốt lấn át cái xấu thì con người lại làm ngược lại những quy luật. Còn khi cái Xấu thắng thế thì con người lại đánh đổi những gì con người đang tạo ra. Vì vậy, cuộc sống luôn cân bằng giữa hai thái cực này. Nó tồn tại song song và không bao giờ mất đi. Cứ thế, vòng xoáy cuộc đời chỉ là một cái bánh xe trên một con đường dài vô tận. Nó bị tuột xích khi nó không còn tác dụng cho cái bánh xe nữa. Những người như Nam hay những ai đứng đại diện cho pháp luật sẽ vẫn còn ẩn mình sau những bộ quân phục, sau những giá trị đạo đức để lại tiếp tục tồn tại. Còn những người như Kiên lại bắt đầu hình thành. Kiên này mất đi sẽ có Kiên khác lại thay vào đấy để bánh xe đấy hoạt động. Tôi cũng là một hạt cát trong một biển cát vô tận. Vậy ai sẽ là tôi sau khi tôi mất đi. và những con người mà Kiên đã làm họ khổ sẽ lại hình thành như vốn dĩ cuộc sống nó đến. Tôi lại là tôi và đi tìm tôi trên cuộc đời này.

1, Nam: Do Kiên không khai ra những gì Kiên đã hợp tác với Nam và tòa cũng không có bằng chứng cụ thể, Nam chuyển công tác khác. Việc này cũng như sự trả ơn của Kiên đối với những gì Nam đã giúp cho Kiên. Chính vì điều mà Kiên lo lắng không phải là Nam mà là Nga. Lúc này Nga có thai với Nam. Kiên cũng biết trước mình sẽ chết nên toàn bộ trách nhiệm cũng như những lời khai có liên quan, Kiên đều không nói gì về Nam.
2, Đối với Chi: Do Chi đã tiết lộ cho việc Kiên trốn khỏi Việt Nam nên toà kết án 6 tháng tù cho hưởng án treo.
4, Nga: Do Nga là kế toán trong công ty của Kiên và cũng giúp Kiên nhiều việc. Tuy nhiên trong phiên tòa, mọi lỗi lầm của Nga, Kiên đều nhận hết về mình. Tòa xử Nga 3 năm tù, cho hưởng án treo vì Nga đang có thai nên Nga được tại ngoại và về địa phương quản thúc.
4, Hằng: Sau khi Hằng và Mạnh chia tay sau khi Mạnh biết việc của Hằng và Kiên. Hằng nuôi đưa con của Kiên. Còn Mạnh thì chuyển công tác khác, không làm ở Ngân Hàng Nhà nước nữa. Những gì Kiên đã làm với Mạnh, Kiên không khai trong phiên tòa. Cũng là một phần Kiên muốn Mạnh không rơi vào vòng lao lý. Những tài sản của Mạnh được tồn tại và điều quan trọng là Kiên tính đến cho Hằng. Hằng nuôi con của Kiên. Còn hai đứa con của Mạnh được gia đình Mạnh nuôi. Sau đó, Hằng không làm ở đơn vị XNK đấy nữa và xin từ bỏ công tác để về kinh doanh ở nhà. Cũng một phần Hằng không muốn tiếp tục công việc mà đã liên quan đến Mạnh nữa.
5, Bunmi: Sau khi biết tin Kiên bị bắt, Bunmi đã tự tử ở nhà.
6, Thư: Thư sau khi biết việc Kiên là tội phạm nguy hiểm, cô đã thực hiện lời hứa của mình với Kiên khi vào thăm Kiên ở trại. Thư quay về Nam Định, gặp mẹ Kiên và đưa mẹ Kiên đến nhà Hằng để gặp cháu nội của mình. Sau đấy, Thư đã đón con trai Kiên về nhà nhận làm con nuôi. Điều này Thư đã chứng mình một điều với Kiên về tình cảm của mình.
7, Kiên: Kiên kết án tử hình về tội giết người là Cường và A Hoa, tổ chức đánh bạc và buôn lậu vũ khí, tổ chức vượt ngục, chống lại người thi hành công vụ. Án cuối cùng Kiên nhận là tử hình.

——————————————————————

Đến lúc này cũng là lúc câu chuyện của em đã hết. Em cám ơn các cụ/mơ đã đọc câu chuyện của em. Em không phải nhà văn nhưng dù sao cũng cảm nhận cuộc sống theo một cách riêng. Một cách mà không ai giống ai. Chỉ có điều, em không phải là Kiên. Còn Kiên là ai trong xã hội này thì để xã hội và thời gian sẽ trả lời. Cái tốt và cái xấu lại hình thành và tạo thành những thứ mà mình không thể biết.

HẾT

« »