05 Th2
10:43

Kế hoạch chăn rau là vợ cũ của tôi

Tôi đang sướng! Tôi muốn vào nơi nhiều chị em nhất này để chia sẻ câu chuyện hoang đường, rất hoang đường của đời tôi. Nếu các vị tin, thì các vị phải biết cuộc đời này còn đầy những chuyện éo le oái ăm hoang đường hơn chuyện của đời tôi nhiều. Nếu các vị nghi ngờ, thì cứ coi đây là truyện viết đọc cho vui, xả stress, đừng thắc mắc chi cho hại não. Và em, vợ cũ của tôi ơi. Nếu em có nick ở đây, nếu em có đọc được những dòng này, thì kệ em nhé. Với tôi, em giờ cũng đang chỉ là rau của tôi mà thôi, ha ha

Chuyện của tôi và em đây:

10 năm trước tôi cưới em, trong sự ủng hộ, vun vén của hai bên gia đình. Em thua tôi ba tuổi. Trước khi cưới, chúng tôi đã có ba năm yêu đương mặn nồng với nhiều kỷ niệm bên nhau. Được cha mẹ hai bên giúp đỡ, cộng với khoản tiết kiệm sau vài năm làm việc của tôi và em, chúng tôi vừa mới cưới đã có nhà riêng, tiện nghi đầy đủ. Em rất xinh và có duyên, tôi cũng đẹp trai. Tôi làm cho một tập đoàn, em làm cho chi nhánh một ngân hàng, thu nhập của hai vợ chồng đều thoải mái. Hai năm đầu, chúng tôi rất hạnh phúc khi tận hưởng cuộc sống của một cặp vợ chồng son. Chúng tôi cũng dự định có con ngay sau khi cưới nhưng chờ hoài không thấy. Trừ giờ làm việc, còn đi đâu, làm gì, chơi gì, vợ chồng cũng quấn quýt kè kè như sam.

Rồi em cũng có thai. Khỏi phải nói chúng tôi đã vui mừng như thế nào. Nhưng ông trời không thương. Chúng tôi mất con vì em bị sẩy lúc mới được ba tháng. Em khóc hết nước mắt. Tôi cũng buồn, nhưng phải ráng gắng gượng mạnh mẽ để an ủi vợ. Nỗi đau mất con vừa nguôi ngoai thì tôi được cấp trên cử sang Nhật học nâng cao một năm với lời hứa hẹn trở về sẽ thăng chức, nắm một vị trí quan trọng về chuyên môn. Và, có lẽ bước ngoặt của đời tôi, hay đời chúng tôi, bắt đầu từ đây.

Chắc quý vị cũng đoán được chuyện gì xảy ra sau khi tôi sang Nhật.

Ban đầu tôi không muốn đi, nhưng em khuyến khích, bảo chỉ có một năm rồi cũng qua nhanh thôi, đàn ông phải lấy sự nghiệp làm trọng. Vậy mà ngày đưa tôi ra sân bay, em vẫn bịn rịn khóc sưng cả mắt. Tháng ngày bên ấy, chúng tôi vẫn thường xuyên gọi điện trò chuyện, hoặc chat, những lúc bận không chat được với nhau thì gửi mail. Tôi yêu em, tôi nhớ em. Xa em, tôi vẫn luôn an lòng vì biết tính vợ mình ngoan hiền, xưa nay chỉ biết có mình. Thời còn yêu nhau, cũng lắm kẻ ve vãn nhưng em chỉ biết có mình tôi thôi. Ai theo đuổi, ai tán tỉnh em đều về kể cho tôi nghe hết. Vì vậy, tôi rất yên lòng vùi đầu vào học tập và công việc. Và từ chối cả những cám dỗ, bởi trong một năm ngắn ngủi ở xứ người đó, có một cô gái tỏ vẻ thích tôi và nhiều lần bật đèn xanh nhưng tôi luôn tìm cách lảng tránh, giữ tình đồng nghiệp trong sáng.

Rồi 12 tháng đó cũng qua. Tôi về, em ra sân bay đón, rơm rớm nước mắt, vùi đầu vào ngưc. Vợ chồng son lâu ngày gặp lại, tưởng còn mặn nồng hơn cả thủa mới yêu. Tôi tràn trề hạnh phúc, mãn nguyện với tình cảm và công việc được khoảng hai tháng thì sự cố xảy ra. Nó đến bất ngờ quá. Nó làm tôi chết lặng. Một sáng tôi có việc ra ngoại thành thăm anh bạn thân. Nhà bạn có mảnh vườn trồng cây rất đẹp. Đối diện bên kia hàng rào là vườn của một nhà nghỉ dạng du lịch sinh thái. Ngồi bên này có thể thấy một dãy phòng nghỉ trông ra vườn. Tôi ngồi uống trà với bạn ngoài vườn, đang nói chuyện vui vẻ thì sững sờ không tin vào mắt mình khi thấy em cặp tay tay giám đốc chi nhánh của em vào một phòng bên kia. Họ líu ríu thân mật tình tứ lắm, không hề để ý thấy chúng tôi.

Có lẽ những người đã từng bất ngờ phát hiện chồng/vợ ngoại tình sẽ hiểu cảm giác của tôi lúc đó. Sững sờ, ngơ ngác, bàng hoàng, không thể tin được, không biết phải làm gì. Tôi cứ ngồi thần người ra, làm bạn ngạc nhiên, phải nhắc. Tôi nhờ bạn lấy máy quay, nhờ thêm em bạn rồi đi cùng sang cái nhà nghỉ kia. Tôi không nhớ bằng cách nào chúng tôi đã lọt được vào tận cái phòng đó, để thấy chúng nó… Tôi cũng không hiểu sao lúc đầu hùng hổ như vậy, mà lại chỉ nhìn một cái rồi quay đầu bỏ đi thẳng. Tôi gọi về cơ quan xin nghỉ mấy ngày rồi tìm đến một resort thuê phòng, tắt điện thoại, vùi đầu ở đó mấy ngày liền. Sau này nghe kể lại em và gia đình tìm kiếm tôi khắp nơi. Sau mấy ngày, tôi bật điện thoại. Hàng loạt tin nhắn. Tôi không đọc cái nào. Tôi hẹn em về nhà nói chuyện.

Đến lúc đó, tôi rất tỉnh táo. Tôi về, vào phòng khách, em đã ngồi chờ sẵn, thấy mắt sưng húp, mặt mày, phờ phạc. Tôi ngồi xuống đối diện em và hỏi:

– Vì sao?

Em ôm mặt khóc, không trả lời.

– Vì sao?

Tôi chỉ nhớ rõ những lời mình nói, vì tôi nói rất ít. Tôi nhớ sau vài lần hỏi “vì sao” mà không nhận được câu trả lời, tôi đứng lên định bỏ đi thì em sụp xuống ôm chặt chân tôi giữ lại, vừa khóc vừa nói. Qua cái đống ngôn từ lộn xộn ấy, tôi cũng hiểu ra câu chuyện mà đến giờ tôi cũng không biết trong đó có bao nhiêu % là sự thật. Hôn nhân đã là quá khứ. Còn chăn rau là hiện tại. Nhiều khi chúng ta sống một cách tử tế thì cuộc đời thật tầm thường. Nhưng khi chúng ta bất cần rồi thì lại có nhiều màu sắc thú vị lắm. Em bảo lúc tôi mới sang Nhật, lão xếp cũng tán tỉnh đong đưa nhưng em luôn giữ khoảng cách. Nhưng một buổi trưa đi ăn tiệc với đồng nghiệp, xe em bị hư nên em gọi taxi. Em buồn nên uống nhiều. Lúc tan tiệc về, lão xếp tình nguyện lái xe đưa về. Lão đưa em vào thẳng khách sạn. Em say quá nên không biết gì…

– Rồi sau đó? Tại sao không tố cáo? Nếu ngại mang tiếng, tại sao không chấm dứt?

Em lại khóc, bảo sau đó lão xếp xin lỗi, năn nỉ. Chung cơ quan, ra vào đụng mặt, lão cứ săn đón, em thì trống vắng bơ vơ…

– Em đã ngủ với nó bao nhiêu lần rồi?

Em gục mặt không đáp, rồi nói sau khi tôi trở về, em đã nói với lão xếp là chấm dứt quan hệ. Hôm mà tôi phát hiện là bữa hẹn hò cuối cùng của cả hai trước khi kết thúc hẳn… ( ha ha, có tin được không???) Lúc đó em còn nói gì nữa, đại loại “em mãi mãi chỉ yêu mình anh”, “tha thứ”, “đừng bỏ em”… nhưng tôi quá chán chường và khinh bỉ, không muốn ở lại nghe thêm nữa. Tôi lên lầu dọn đồ đạc cá nhân. Em gào khóc, định lao đầu vào tường. Để thoát khỏi cái mớ lầy nhầy lúc đó, tôi giữ em lại, nói thật nhẹ nhàng: “Anh yêu em. Anh không nghĩ rằng chúng mình sẽ chia tay nhau. Nhưng anh cần có thời gian để bình tâm lại, để chuyện này trôi qua. Hãy cho anh ba tháng, nhé em”. Tôi đi, đến nhà bạn tá túc, rồi gọi điện thoại cho người nhà em để có người lên sống với em, kẻo em nghĩ quẩn làm chuyện dại dột. Hôm sau, tôi tới tòa hỏi và nộp đơn xin đơn phương ly hôn. Trong thời gian sau đó, tôi lên kế hoạch trả thù thằng sếp lăng nhăng của em.

Có người bạn khuyên tôi làm ầm lên, gửi đơn tố cáo kèm bằng chứng là cuốn băng cho nó mất chức, cho nó nhục nhã với đồng nghiệp, người quen… Tôi nghĩ như vậy thì thường lắm, lúc nào làm chả được. Tôi có một kế hoạch khác cần phải tiến hành trước. Những thằng sếp ngày nay hầu hết đều máu gái. Vì dục vọng của bản thân, chúng nó cứ như ruồi nhặng ve vãn tán tỉnh bất chấp các em cấp dưới đã có gia đình hay chưa. Phải cho chúng nó nếm nỗi đau mà chúng nó đã gây ra cho người khác.

Tôi thuê người tìm hiểu thông tin về vợ nó để tính cách chinh phục.

Ngày đó cũng có nhiều người thân nói tôi nên tha thứ, cho nhau một cơ hội hàn gắn, ngay cả cha mẹ tôi cũng tỏ ra bao dung khi em tới năn nỉ khóc lóc nhờ khuyên nhủ tôi. Có lẽ họ tiếc cho tình cảm đẹp giữa chúng tôi trước đó. Nhưng tôi thì khác. Tôi vẫn yêu em nhưng tôi cũng quá hận em. Tôi không đủ đại lượng, đủ vị tha để có thể quên cái cảnh vợ mình trần truồng làm tình với gã đàn ông khác. Quay lại sống với em và cố gắng quên nó đi ư? Tôi không làm được, chắc chắn là không. Vì vậy, nếu tôi muốn sống tiếp, thôi thì đành đường ai nấy đi. Qua sự cố này, tôi rút ra được một bài học, dù chua chát nhưng là sự thật mà dường như vài quý ông trên đây cũng đã rất thấm thía: Đàn bà, vốn dĩ rất yếu mềm, cảm tính và dễ sa ngã. Không có người phụ nữ chung thủy, chỉ có người phụ nữ chưa có cơ hội phản bội mà thôi!

Trở lại kế hoạch chinh phục vợ thằng sếp lăng nhăng kia. Tôi rất nhanh có khá đầy đủ thông tin. Cô ấy thua tôi hai tuổi, đã có một con trai bốn tuổi, cha mẹ làm giáo viên nhưng lại là cháu ruột của một quan chức có thế lực trong ngành ngân hàng… (chắc ngày xưa thằng sếp lăng nhăng này nó tán cũng vì cái thế này chăng). Tôi còn biết một số chi tiết khác về sở thích như cô ấy thích đầm hoa, áo hoa, bông tai và vòng cỗ dạng chuỗi dài, thích ăn đồ Tây, xem phim rạp, nghe nhạc Trịnh… Có lẽ tôi sẽ không nói thêm nhiều hơn về cô ấy – nạn nhân đầu tiên của tôi trong một chuỗi dài dằng dặc những phụ nữ đang có chồng mà tôi đưa lên giường sau này. Riêng với cô ấy, đến nay thật lòng tôi vẫn áy náy. Cô ấy vô tội. Nhưng biết làm sao được, lúc đó tôi chỉ khao khát trả thù, cho thằng khốn nạn kia thấm thía những gì mà nó đã “tặng” tôi.

Lần đầu tiên “tình cờ” gặp mặt, tôi sững sờ bởi vẻ đẹp rất hiện đại và cá tính của cô ấy. Tôi thấy ngạc nhiên cho thằng khốn nạn kia, vợ đẹp như vậy, có con trai rồi mà vẫn đi lăng nhăng ở ngoài (sao lúc đó tôi khờ khạo quá đi mất). Có lẽ tôi đã gặp may vì cô ấy cũng đang chán chồng (hay tôi có sức cuốn hút với phụ nữ), chỉ sau ba tháng ra vẻ điên cuồng theo đuổi vì tiếng sét ái tình với vài món quà đắt tiền, và sau cái lần tôi chìa cái giấy tòa thông báo thụ lý vụ ly hôn của tôi cho cô ấy xem, tôi đã đưa được cô ấy vào nhà nghỉ, vào cái phòng đã đặt sẵn máy quay lén. Tôi chấm dứt ngay với cô ấy vì những gì cần có đã có. Tôi gửi bản sao cuốn băng sex và vài tấm ảnh chụp những lúc khác tôi và cô ấy vui vẻ cà phê, nhà hàng, xem phim… bên nhau cho thằng sếp. Người giúp việc của nhà nó báo cáo lại cho tôi biết nó về lồng lộn lên, mặt đỏ tía tai làm ầm ĩ lên với vợ. Nó còn khóc nữa chứ, ha ha ha. Cô ấy cũng không vừa, đốp chát “ông ăn chả thì bà ăn nem đấy”, “ly hôn đi”. Đó là bởi trước khi nó tòm tem với vợ tôi, cô ấy đã từng vài lần phát hiện ra nó ngoại tình.

Nhưng nó là thằng hèn. Bị vợ cắm sừng mà không dám ly hôn, chắc sợ ông chú của vợ triệt sự nghiệp. Nhưng tôi không tha cho nó. Tôi thực hiện bước thứ hai. Tôi làm đơn tố cáo, gửi kèm bằng chứng tới đơn vị nó, cơ quan chủ quản cấp trên, đảng ủy… Tôi thuê người đứng trước cổng cơ quan nó từ sáng sớm, ai vào làm việc cũng dúi cho một tờ “truyền đơn” kể tội nó dẫn gái vào nhà nghỉ bị bắt quả tang. Và dĩ nhiên, tôi không quên gửi bản sao cuốn băng cho vợ nó, tức tình nhân – cũng là nạn nhân đầu tiên của tôi. Nó không dám ly hôn nhưng cô ấy dám. Và dĩ nhiên, chú của cô ấy không tha cho nó. Sau này tôi nghe kể lại là nó mất vợ con, mất chức, bị kỷ luật đảng…

Còn em, cũng không còn mặt mũi nào làm việc ở đó nữa. Em bỏ việc.

Chap 1 2 3 4 5 6 7

« »