Kế hoạch chăn rau là vợ cũ của tôi 6

Tôi sẽ không bao giờ quên em, dù em không còn bên tôi nữa. Trái tim tôi giờ là một khối mãi mãi dành cho em, vĩnh viễn dành cho em, một góc của riêng tôi thôi để tôi tôn thờ. Còn lại, tất cả cũng chỉ là phù du thôi!

Đời không cho tôi chết, thì tôi sẽ quyết sống và quyết sống khỏe. Đời đùa cợt với tôi, thì tôi sẽ quyết đùa cợt lại với đời, có sao đâu?

Tôi xin kể tiếp về vợ cũ của tôi.

Thì ra trong cuộc hôn nhân sau với anh chàng kiến trúc sư, cô ấy cũng gặp rất nhiều bất hạnh. Bất hạnh đầu tiên là cô ấy lấy chồng không phải vì tình yêu. Cô ấy kết hôn vì muốn dứt khoát hẳn với tôi, để cho tôi và cô ấy không còn một cơ hội nào có thể quay lại với nhau (đó là cô ấy suy nghĩ như vậy). Cô ấy hy vọng rồi sẽ có một cuộc sống bình lặng mà êm ấm với chồng mới vì anh ta có vẻ là một trí thức rất hiền lành.

Nhưng người tính không bằng trời tính. Bởi chỉ ít ngày sau đám cưới, cô ấy đã đối diện với một thực tế phũ phàng, nó lý giải vì sao anh ta bằng tuổi tôi mà chưa có vợ dù cũng có những người bạn gái. Nó cũng là nguyên nhân khiến chỉ sau một tháng, cô ấy đã rời khỏi nhà anh ta và sống ly thân.

Thì ra anh ta bị bệnh, một thứ bệnh dạng tâm thần phân liệt thể hoang tưởng là cứ nghĩ sẽ có ai đó sẽ hại mình khi mình ngủ. Điều lạ lùng là ban ngày thì anh ta hoàn toàn bình thường, có vẻ rất tỉnh táo nhưng ban đêm lại là một chuyện khác hẳn. Bạn có thể ngủ khi người bạn đời của bạn cứ nghiến răng ken két, hay ú ớ nói mớ “tao giết mày, tao chém mày…”? Nếu chỉ có thế thì có lẽ cũng chưa sao. Nhưng bạn có thể ngủ khi người bạn đời của bạn luôn giấu một con dao dưới gối và luôn lảm nhảm với bạn là để phòng “kẻ thù tấn công”? Cô ấy không dám ngủ và chỉ chờ anh ta chợp mắt là mang dao giấu hết đi…

Cô ấy kể bệnh của anh ta có lúc nặng lúc nhẹ. Cũng có những đêm anh ta ngủ ngon giấc và không quậy phá gì (chắc ban ngày làm mệt). Nhưng cũng có những đêm, cô ấy mệt thiếp đi, lúc chợt tỉnh thấy anh ta ngồi bó gối ở đầu giường nhìn cô ấy chằm chằm. Cô ấy động viên và đưa chồng đi khám. Bác sĩ bắt phải uống thuốc hàng ngày. Anh ta không chịu uống, dỗ dành mãi thì ngậm ngậm rồi cứ lén nhổ đi. Cho nên cô ấy sợ và không dám sống với anh ta nữa.

Lẽ ra, nếu cô ấy có thời gian tìm hiểu anh ta nhiều hơn như những người yêu nhau bây giờ thì cô ấy đã phát hiện ra bệnh của anh ta để không sa chân vào. Khổ một nỗi, cho đến ngày cưới, cô ấy mới chỉ cho phép anh ta hôn và chưa ở với nhau một đêm nào. Thấy anh ta không đòi hỏi, cô ấy lại nghĩ anh ta là người đàng hoàng đứng đắn, nào ngờ…

Rồi cô ấy chủ động ly hôn. Đầu tiên là đơn phương. Nhưng khi tòa mời lên, anh ta cũng thuận tình. Cô ấy lại trở thành người độc thân, giống như tôi.

Xin tạm gác chuyện của tôi và vợ cũ sang một bên. Thay lời cảm ơn, tôi muốn đề cập tới một chút kinh nghiệm vu vơ ít ỏi của tôi về phụ nữ. Tôi rất chân tình, mong các bạn đừng tự ái mà hiểu sai thiện ý của tôi. Hy vọng rằng ít nhiều nó sẽ giúp được cho một cô gái, một phụ nữ tử tế nào đó biết mà đối phó, hiểu rõ, tránh xa những kẻ không ra gì như tôi, thậm chí là tệ hại hơn tôi. Dù tôi vẫn biết rằng trăm nghe không bằng một thấy và phụ nữ, đáng tiếc là ít khi để ý, chỉ khi nào tự mình nếm trải đau thương rồi mới thấm thía. Dù có thể những phụ nữ tôi quen không thể đại diện hết cho giới phụ nữ nói chung. Tất cả họ chỉ là những người đẹp và có học thức.

Trước hết là những phụ nữ đang có gia đình. Tôi tin chắc một điều rằng nếu gia đình họ đang hạnh phúc, họ yêu chồng con thì tôi, cho dù có ưu điểm hơn chồng họ trăm lần, ngàn lần cũng không bao giờ chinh phục được họ. Có chăng chỉ là chút xao động bên lề không đáng kể. Điển hình là cô bạn thân của tôi bây giờ mà có lần tôi đã nhắc tới.

Tuy nhiên cũng có một trường hợp đặc biệt ngoại lệ: Cô ấy vẫn yêu chồng con mình, vẫn lo lắng vun vén cho gia đình, vẫn thỏa mãn với chồng về nhiều mặt, kể cả đời sống tình dục nhưng vẫn sẵn sàng lên giường với tôi. Dĩ nhiên là rất bí mật và sau khi cô ấy đã đủ tin tưởng rằng tôi sẽ không làm ảnh hưởng tới gia đình cô ấy. Cô ấy rất nhiệt tình trên giường. Có lẽ là cô ấy có nhu cầu cao, hay có lẽ là để trải nghiệm, cho cảm xúc cuộc đời thêm phong phú viên mãn chăng? Dù là gì thì tôi cũng thấy mình thật may mắn khi không phải là chồng cô ấy!

Đại đa số những phụ nữ có gia đình trong đời tôi đều chán chồng. Có người chán vì chồng học vấn, tri thức, hiểu biết thấp hơn mình, nôm na là không cùng level với mình, dẫn đến việc tâm hồn, lối sống không hòa hợp. Có người chán vì thất vọng về chồng như chồng không giỏi kiếm tiền, không có chí tiến thủ, có những tật xấu như trăng hoa, cờ bạc, rượu chè, gia trưởng… Và rất nhiều người chán chồng vì chồng vô tâm, hờ hững. Họ cảm thấy không được chồng quan tâm, chăm sóc, chia sẻ. Trong khi đó họ đẹp, họ có học thức, thậm chí có địa vị xã hội, họ có nhu cầu được yêu thương, được chiều chuộng, được tôn trọng, được trân trọng để thấy mình thật sự có giá trị…

Với những cô gái chưa chồng, tôi đã gặp những cô có tư tưởng phóng khoáng, sống rất hiện đại và táo bạo, cũng không thích ràng buộc gì nhiều. Nhưng số này ít thôi. Còn lại, đa phần ban đầu cũng ít nhiều ngần ngại khi quen với một người đàn ông đã từng có một đời vợ như tôi. Nhưng thật đáng buồn, có một sự thật không thể chối cãi là phong độ, sự thành đạt, quyền lực, sự giàu có, sự từng trải của một người đàn ông tự thân nó đã là một vầng hào quang cuốn hút khó cưỡng với một cô gái trẻ. Chỉ cần người đàn ông ấy tỏ vẻ săn đón, quan tâm một cách tinh tế, làm cho họ thấy thỏa mãn cái tự tôn của họ thì họ sẽ đổ hồi nào mà không hay.

Và, một điểm yếu nữa của phụ nữ, kể cả người đã có gia đình hay chưa là rất hay ảo tưởng và mơ mộng, ít khi chịu tìm hiểu cụ thể tình hình để nhìn thẳng vào thực tại. Chẳng hạn, tôi có thể rất nồng ấm với một cô gái trong một khoảng thời gian nào đó, để lại vài kỷ niệm thật ngọt ngào lãng mạn, sau đó đột ngột lạnh lùng, xa cách, biến mất hẳn. Biến mất hẳn cho đến khi họ chủ động liên lạc lại. Thật ra là tôi không có nhu cầu. Tôi đã có những phụ nữ khác, tôi không thiếu thốn gì cả. Tôi có thừa thời gian chơi trốn tìm đuổi bắt, chơi mãi cũng được. Nhưng họ lại không nhận ra điều ấy.

Họ tưởng tượng, họ gán cho việc đột ngột biến mất ấy bằng một lý do đẹp đẽ mơ mộng nào đó như vì dằn vặt chuyện gì đó, đau khổ chuyện gì đó, lưỡng lự chuyện gì đó… chứ không phải là không để ý gì tới họ. Trong sự tự huyễn hoặc của người phụ nữ, nó phát triển thành một dạng cảm xúc bí ẩn thú vị. Và ở một chiều hướng nào đó, cái bản chất vị tha và tin người sâu xa của phụ nữ lại được dịp phát huy tối đa ở hoàn cảnh này. Gặp lại, chỉ cần tôi tỏ vẻ khổ tâm một chút, thậm chí không cần lý giải rõ ràng, họ vẫn tự nguyện lao vào vòng tay tôi, có khi còn nồng nhiệt hơn…

Hầu hết những phụ nữ mà tôi quen đều thiên về tình cảm hơn vật chất. Tôi cùng level với họ hoặc hơn đủ để họ ngưỡng mộ. Tôi điềm đạm, lịch sự, tế nhị, biết lắng nghe, biết chia sẻ, biết khuyến khích, biết tìm hiểu họ thích gì, muốn gì, biết chiều chuộng, đủ kiên nhẫn chờ đợi. Nhưng tôi biết có những anh bạn của tôi chinh phục phụ nữ đơn giản chỉ bằng tiền và những lời có cánh ngọt ngào. Và, thêm một điều đáng buồn nữa là không ít phụ nữ ngày nay – nhất là những cô gái trẻ chưa có sự nghiệp, chưa kiếm được nhiều tiền – đo mức độ tình cảm của người đàn ông bằng giá trị vật chất của những món quà. “Anh ấy không yêu mình, sao dám mua tặng mình những món quà đắt tiền như thế chứ”… Tôi thì không đánh giá cao những phụ nữ này.

Kể thêm cho các bạn một câu chuyện tào lao cho vui (các bạn tự hiểu nhé):

Tôi ngồi đối diện với A trong quán cf. Không gian đẹp, nhạc Pháp dìu dặt mơ màng. Tôi mỉm cười, chăm chú nghe A nói chuyện. Rồi tôi đốt một điếu thuốc, trầm ngâm. Bất chợt tôi nhìn A, cái nhìn xa xăm nhưng da diết, nhìn A mà như nhìn đi đâu xa lắm, về một chân trời xa lắm. A cười, hơi ngạc nhiên: “Sao anh nhìn em lạ vậy?”. Tôi cười buồn, thở dài: “Không có gì đâu. Chẳng qua chuyện em kể làm anh nhớ lại một chuyện xưa thôi”. A tò mò: “Chuyện gì thế, kể cho em nghe đi”. Tôi cười: “Chuyện dài lắm. Để lúc khác anh kể nhé”. Rồi tôi nhìn thẳng vào mắt A, mỉm cười thật dịu dàng: “Chiều nay em rảnh không? Anh muốn mời em ra ngoại thành ăn tối để thay đổi không khí, được không em?”.

Chúc các bạn một buổi tối thật ấm áp, êm đềm!

Sau khi tôi đi làm lại bình thường, một buổi chiều tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: “Em đang ở Du Miên, anh rảnh không, đến ngồi với em một chút, được không?”. Tôi đến, trong lòng thấy cũng có một chút man mác, ngậm ngùi. Nhìn cô ấy gầy và xanh xao, nụ cười chào tôi cũng héo hắt. “Anh thế nào?”. “Anh khỏe. Còn em?”. “Em cũng vậy”.

Sau vài câu xã giao, chúng tôi ngồi nghe nhạc. Tôi nhâm nhi cà phê, đốt thuốc. Cô ấy cũng chỉ lặng lẽ ngồi bên tôi. Không ai nói thêm gì nữa. Chống chếnh và buồn thăm thẳm.

Trời sập tối. Tôi chào cô ấy ra về vì thấy nặng nề quá. Tôi tránh nhìn vào mắt cô ấy. Tôi chỉ nhìn bàn tay cô ấy. Bàn tay run rẩy. Tôi rời chỗ đó, gọi cho bạn đi nhậu. Say khướt.

Chiều chủ nhật tuần đó, lúc cô ấy vừa đến nhà tìm thì tôi có việc gấp phải đi gặp đối tác. Cha mẹ tôi và mấy đứa em họ đã về quê. Nhà không có ai vì tôi chỉ thuê người giúp việc theo giờ. Tôi thấy áy náy và ái ngại, chả lẽ lại bảo cô ấy ra về. Tôi đưa chìa khóa nhà cho cô ấy, đưa cho cô ấy một cuốn sách mới mua, bảo nếu cô ấy rảnh thì ở nhà chơi chờ tôi chừng khoảng hai tiếng.

Tôi ngồi nói chuyện với đối tác, cô ấy nhắn là nấu cơm chờ tôi về ăn cùng. Hơn 5h chiều tôi về, thấy cô ấy mặc tạp dề lúi húi dưới bếp. Thật sự tôi thấy bối rối, nên cười cười hỏi: “Em nấu chi cho cực vậy. Để anh đưa em ra ngoài ăn”. Cô ấy cũng hơi bẽn lẽn: “Ra ngoài chưa chắc có những món anh thích đâu” rồi lảng qua chuyện khác: “Nhà anh gần siêu thị cũng tiện thật. Em ra đó thấy thứ gì mình cần cũng có”. Cô ấy giục tôi đi tắm, thay đồ rồi xuống ăn cơm.

Một cảm giác thật khó nói. Vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Hệt như ngày xưa, khi chúng tôi còn là vợ chồng. Tôi đi làm về, vợ đang nấu nướng. Tôi tắm rồi xuống nhà ăn cơm. Chỉ có điều lần này…

Chúng tôi cùng ăn với nhau. Lần đầu tiên sau 10 năm, tôi lại được ăn một bữa cơm do cô ấy nấu.

Rồi cô ấy lo dọn dẹp. Tôi ra sân ngồi uống trà, và chờ. Tôi biết cô ấy có chuyện muốn nói.

Cô ấy ngồi cạnh tôi, buồn bã: “Em ly hôn rồi. Hôm qua em đã lên tòa án nhận quyết định rồi”. Tôi sững sờ, bởi vì trước đó tôi không quan tâm, không để ý, không hỏi thăm về cuộc sống riêng của cô ấy. “Sao vậy?”. Và nghe cô ấy kể, tôi mới biết được những uẩn khúc không ngờ trong cuộc sống chung của vợ chồng cô ấy, những chuyện như tôi đã từng kể với các bạn.

Tôi không biết nói gì, chỉ biết ngồi im nghe. Cô ấy gục đầu lên vai tôi khóc. Tôi cũng không biết nên an ủi làm sao, bởi chính tôi lúc đó cũng cảm thấy rất chán nản. Tôi buột miệng nói với cô ấy mà cũng như nói cho chính mình: “Có lẽ là số phận, em à”.

Rồi tôi đưa cô ấy về. Một căn hộ chung cư ở quận 7. Đến trước cửa phòng, cô ấy cảm ơn tôi, bảo nhờ có tôi mà cô ấy thấy nhẹ lòng hơn nhiều. Tôi chúc cô ấy ngủ ngon. Rồi về.

Tôi gọi cho bạn đi nhậu. Lại say khướt.

Chap 1 2 3 4 5 6 7

« »