Kế hoạch chăn rau là vợ cũ của tôi 5

Tình cảm của tôi với X cứ vun đầy dần theo ngày tháng. Nhưng những kỷ niệm và những ân tình ấy, đã bị một tuần điên rồ ở ĐL của tôi và em xua tan tác. Ngày quay lại với em, với tất cả uẩn ức dồn nén sau bốn năm, tôi dường như không còn chút bận tâm gì với X nữa. Cái cảm giác áy náy khi phải nói lời chia tay X đã nhanh chóng bị khỏa lấp. Thật tệ!

Sau mấy ngày, tôi tiếp tục đi tìm X.

X không thể trốn tôi mãi được. Gặp nhau, tôi xót xa nhìn em. Chỉ có mấy ngày mà em gầy sọp hẳn, hốc hác. Thấy tôi, em quay lưng lại, vai rung bần bật: “Em xin lỗi. Anh đừng nói gì. Anh đi đi. Có giận em, có trách em xin cũng đừng nói với em lúc này. Em biết mình tệ lắm, nhưng… Anh về đi”.

Làm sao tôi đi cho được. Tôi ôm em vào lòng, thật dịu dàng: “Khờ quá. Làm sao anh xa em cho được. Em mới là hiện tại và tương lai của anh, còn cô ấy là quá khứ, thật sự là quá khứ rồi”.

Tôi cảm giác được dường như em rất bàng hoàng, như không tin được điều tôi nói. Em thảng thốt, run run: “Nhưng… còn cô ấy. Cô ấy thật sự yêu anh. Khi em nói chuyện với cô ấy, biết ngày xưa hiểu lầm, cô ấy đã như người mất hồn. Còn cô ấy thì làm sao…”

Tôi cười, ôm em chặt hơn: “Cô ấy bây giờ đã là vợ người khác. Cô ấy đã có cuộc sống riêng, gia đình riêng của cô ấy rồi. Anh với cô ấy, có lẽ là số phận, không thể cùng đi chung với nhau suốt đời. Có lẽ có chút duyên chút nợ với nhau nhưng bây giờ thì hết rồi. Thật sự, khi em đi rồi, anh rất nhớ em. Anh chỉ nghĩ về em chứ không nghĩ về cô ấy. Anh không hiểu sao lại như vậy. Mỗi lần nghĩ sẽ mất em, tim anh lại thắt lại. Anh nghĩ mình yêu em rồi”.

X rưng rưng vùi đầu vào ngực tôi. Em thì thầm: “Anh nói thật không. Anh đừng gạt em nhé. Nhưng anh thế nào, em cũng yêu anh. Em yêu anh nhiều lắm, biết không”.

Có lẽ chiều đó, đêm đó, và ít ngày sau đó là những khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tôi từ sau khi ly hôn. Hạnh phúc trong sự bình an. Nó không phải là thứ cảm giác nhục cảm được thỏa mãn qua các lần chăn rau hay cảm xúc hoang dại điên rồ khi tôi gặp lại vợ cũ. Nó là sự yêu thương ấm áp và thanh thản. Tôi nhẹ lòng vì đã hiểu ra con đường mình sẽ phải đi, những gì mình cần phải vứt bỏ lại sau lưng, nếu muốn tìm lại hạnh phúc đích thực!

Lần này, tôi quyết tâm xa rời hẳn vợ cũ. Cuộc đời đẩy đưa, trải qua hai lần biến cố, tôi thấy cô ấy và tôi dường như không thể mang đến được hạnh phúc cho nhau.

Với những người đã đi ngang đời ta, nhất là đã để lại một đoạn tình duyên sâu nặng, chắc chắn không ai có thể quên hẳn, xóa sạch hẳn mọi ký ức như chưa từng gặp gỡ. Nhưng chúng ta ai mà chẳng phải sống tiếp. Cuộc sống bên ngoài kia vẫn mải miết trôi. Chúng ta bị cuốn theo nó. Những hoài niệm hay dằn vặt về quá khứ, rồi một ngày cũng phải xếp vào một ngăn nào đó, miễn là đừng có cơ hội khơi gợi lại.

Cuối cùng, tôi cũng xác định được tình cảm của mình giành cho X. Tôi tin rằng em sẽ là một người vợ tốt và chung thủy. Tôi nói với em: “Anh hiểu để duy trì mái ấm gia đình cần phải có sự góp sức của cả hai vợ chồng. Bản chất anh không phải là một kẻ lăng nhăng. Anh hứa với em là sẽ chỉ biết có mình em. Về phần em, anh muốn em hứa một điều: Đừng để anh phải một lần nữa đau đớn vì bị vợ mình phản bội. Nếu một ngày em hết yêu anh, em có tình cảm với người khác, xin hãy chia tay anh trước đã, được không?”

X ôm tôi, hôn tôi thật nhiều. Em cầm tay tôi đặt lên ngực mình, để tôi cảm nhận được nhịp tim em đang đập. “Có cần em phải nói ra nữa không, ngốc ạ”.

Thật không ngờ, lần này, vợ cũ của tôi lại không cam lòng!

Thật không ngờ, một phụ nữ mềm yếu, sống dễ dãi và thiếu trách nhiệm với cuộc đời mình bao lâu nay lại ghen tuông dữ dội đến như vậy. Cô ấy tìm tôi khóc lóc, bảo sẽ ly hôn chồng để về với tôi, nếu tôi cưới X thì cô ấy sẽ tự tử… Cô ấy tìm X, khóc lóc “van xin” X trả tôi cho cô ấy… X bảo: “Em khác chị. Nếu anh ấy còn yêu chị, muốn quay lại với chị, em sẵn sàng ra đi ngay. Nhưng nếu anh ấy đã yêu em, muốn sống với em thì em không thể nào thôi yêu anh ấy được”.

Sau một lần nói chuyện thẳng thắn, dứt khoát, khuyên vợ cũ quay về chăm lo cho gia đình mới, tôi cắt mọi liên lạc, cương quyết từ chối gặp mặt lại. Tôi có mấy căn nhà đều đem cho thuê. Tôi và X thuê một căn hộ chung cư cao cấp ở. Nơi đó an ninh rất tốt, chúng tôi không sợ bị làm phiền bất chợt.

Ngày cưới của X và tôi sắp đến thì vợ cũ của tôi uống thuốc ngủ tự tử thật nhưng may mắn được người nhà phát hiện kịp thời, đưa vào bệnh viện…

Biết tin, X và tôi rất hoảng hốt và thở phào khi biết cô ấy đã qua cơn nguy kịch. Tôi quyết định không đến thăm cô ấy nữa. X khuyên tôi đi thăm, đi khuyên nhủ cô ấy nhưng tôi nghĩ tốt nhất thà cứ làm làm lơ hẳn đi còn dứt khoát với nhau được, nếu không sẽ lại sa đà dây dưa lằng nhằng, rồi bao nhiêu chuyện xảy ra nữa.

Tôi mệt mỏi rồi. Tôi chỉ muốn mình được thanh thản, bình yên mà sống với lựa chọn của mình. Có thể tôi đã lạnh lùng và ích kỷ vì mong muốn sự bình yên đó cho mình, cho nên có vẻ nhẫn tâm với cô ấy. Vì vậy, tôi đã không biết nhiều về cuộc hôn nhân của cô ấy. Cô ấy cũng rất tội nghiệp, bất hạnh trong mối quan hệ với người chồng sau – một người thần kinh không bình thường – nhưng đó là chuyện tôi sẽ kể sau.

Sau khi bình phục, vợ cũ của tôi cũng không còn có động thái gì khác nữa. Chắc cô ấy đã hiểu ra người tôi muốn xây dựng hạnh phúc bây giờ là X chứ không phải cô ấy.

Tôi chuẩn bị làm đám cưới với X. Chúng tôi rất hạnh phúc với bao viễn cảnh tươi sáng. Chúng tôi lên kế hoạch cưới xong rồi sẽ về ở đâu. Tôi dự định đưa X về làm việc tại cơ quan tôi cho vợ chồng gần nhau. Thời gian ấy, chúng tôi thậm chí còn không giữ kế hoạch, vì mong muốn có con càng sớm càng tốt. Chúng tôi còn đặt trước cả tên các con, nếu là con trai thì tên gì, con gái thì tên gì…

Nhưng cuộc đời, lại một lần nữa giáng bất hạnh xuống đời tôi. Tôi căm hận cuộc sống này. Tôi căm hận số phận của tôi. Vì lần này, tôi đã mất X mãi mãi. Vĩnh viễn.

X bất ngờ bị tai nạn giao thông. Em mất trước khi tôi kịp chạy đến bệnh viện. Em mất mà không kịp nói với tôi một lời nào.

Tôi ngã gục. Tôi ôm em lạnh ngắt trong lòng mà gào thét. Đau đến không thở nổi. Sao ông trời bất công đến thế, sao không trút bất hạnh vào tôi mà lại giáng xuống đầu em. Em, một cô gái 30 tuổi, tràn đầy sức sống, tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy ước mơ, hy vọng về tương lai. Còn tôi, một gã chán đời khốn nạn không ra gì, sao cứ phải sống vật vờ mãi giữa cuộc đời đầy ô trọc này?

Tôi suy sụp. Rất nhiều đêm không thể ngủ được. Rất nhiều lần tôi thức dậy rồi nằm ì ra đó cả ngày, cả buổi. Hình ảnh em, tiếng nói em, nụ cười em, hơi thở em cứ tràn ngập. Những kỷ niệm, những ký ức không đầu không đuôi dồn dập. Nó làm tôi muốn phát điên. Nhớ em, nước mắt mãi không khô được. Rồi tôi lang thang qua những nơi tôi và X đã từng đi. Tôi thường đến quán cà phê góc phố gần nhà, nơi tôi và X hay ngồi, chọn cái bàn đó, ngồi thẫn thờ cho đến khi quán đóng cửa…

Gia đình tôi lo sợ. Cha mẹ và em trai tôi vào. Rồi hai cụ ở lại luôn, còn gọi thêm hai đứa cháu họ ở quê vào ở chỉ để canh chừng tôi.

Trong những kỷ vật X để lại cho tôi, có một cuốn nhật ký mà khi em còn sống, tôi chưa từng được thấy. Em hầu như viết hàng ngày. Những dòng đầu tiên được viết từ khi chúng tôi mớt bắt đầu biết nhau. Dường như em đã yêu tôi từ những cái nhìn đầu tiên. Rồi những dằn vặt day dứt giữa tôi với bạn trai cũ, niềm vui khi được ở bên tôi, nỗi đau khi tôi chia tay em quay lại với vợ cũ, nỗi hổ thẹn khi dùng thủ đoạn chia rẽ tôi và vợ cũ, niềm hạnh phúc khi tôi nói lời yêu em thật lòng, rồi những dự định về tương lai tươi sáng của hai chúng tôi…

Hôm nay anh bảo em hứa sẽ không để anh phải đau khổ lần nữa vì bị vợ mình phản bội. Em không nói nhưng em biết anh hiểu mà, phải không? Anh của em, em sẽ dùng cả cuộc đời mình bù đắp cho anh. Mãi yêu em nhé! Mà cho dù một ngày anh hết yêu em rồi, em cũng sẽ không thay lòng đổi dạ đâu. Em sẽ chờ đến kiếp sau để được yêu anh, được bên anh một lần nữa….

Em đã viết như vậy đó. X ơi, em chỉ biết sống vì anh, mà anh đã làm gì được cho em đâu???

Tôi không chịu đựng nổi nữa. Tôi muốn đi tìm em. Tôi không còn gì để lưu luyến với cuộc sống này nữa. Tôi nốc từng nắm từng nắm thuốc ngủ. Khi đã bắt đầu lơ mơ, chợt thấy lòng rất nhẹ nhàng. Lúc đó chỉ có một ý nghĩ: Có lẽ số phận bất công với em nhưng lại công bằng với tôi. Đời không cho ai mọi thứ cả, cho cái này thì phải lấy đi cái kia…

Nhưng thật trớ trêu, tôi cũng không chết được. Tôi vẫn sống nhăn răng ra đó sau nửa tháng nằm viện. Như một trò đùa!

Đó là quãng thời gian rất khó khăn với tôi. Nỗi nhớ thương X không hề vơi đi mà càng thêm cháy bỏng. Tôi căm hận cuộc sống này! Tôi căm hận số phận của tôi! Tôi căm hận định mệnh, nếu thật sự có định mệnh! Tôi đã nhiều lần muốn làm lại cuộc đời. Tôi đã khao khát một mái ấm gia đình êm ấm, một người vợ hiền chung thủy và những đứa con ngoan. Một điều quá đỗi bình thường với bao nhiêu người, tại sao với tôi lại khó khăn đến như vậy? Tại sao hết lần này đến lần khác, số phận và định mệnh lại đùa cợt với tôi như vậy?

Nhưng rồi tôi nhìn mẹ khóc hết nước mắt. Tôi nhìn cha cứ lặng lẽ thở dài. Mình thật bất hiếu. Quá nửa đời người rồi còn để cha mẹ phải đau lòng khổ tâm. Em trai tôi giận dữ mắng thẳng vào mặt tôi: “Cái đời anh, cái thân anh, anh vô trách nhiệm, anh muốn nó thế nào cũng được nhưng đừng để cha mẹ phải trải qua cái cảnh lá vàng đưa tiễn lá xanh”. Nói vậy nhưng rồi nó vẫn ôm tôi thật chặt, nghẹn ngào.

Tôi gượng phục hồi, ít ra là cái vẻ bề ngoài. Và đến nay, tôi đã thành công. Lạnh lùng hơn, dửng dưng hơn, bất cần hơn, tàn nhẫn hơn, liều lĩnh hơn.

Tôi nhớ có bạn nào trong top này từng nói đại ý khi anh bắt đầu quen một phụ nữ nào đó, cũng là lúc người phụ nữ ấy có tác động trở lại tới anh. Điều đó đúng, nhưng chỉ đúng khi người đàn ông có tình cảm. Như ngày đó của X và tôi. Tôi không ưa gì nhạc trẻ thời nay nhưng lại thích những bài hát X thích. Và không biết từ bao giờ, tôi đã vô thức yêu loài sao tím lãng đãng mà em yêu, yêu mùi Tresor Lancôme tinh tế sang trọng mà em sử dụng. Tôi nhiễm cả thói quen sáng dậy, việc đầu tiên là mở nhạc “cho ấm áp nhà cửa” như lời em nói, dù chỉ là ít phút trước khi đi làm…

Chap 1 2 3 4 5 6 7

« »