Kế hoạch chăn rau là vợ cũ của tôi 3

Tôi nhận ra rằng mình còn yêu em đến chừng nào. Có lẽ khoảng thời gian bốn năm xa nhau, hai đường hai ngả, mỗi người là một cuộc sống riêng hoàn toàn đó đã ít nhiều xóa mờ đi những ám ảnh đau buồn trong tôi. Nếu như ngày mới phát hiện ra em phản bội, tôi đã nghĩ rằng cả đời này, cả kiếp này, mình sẽ không thể nào quên được cái cảnh em lên giường với thằng sếp lăng nhăng ấy. Đó cũng là điều thôi thúc tôi phải cương quyết chia tay em cho bằng được, rồi bỏ quê mà đi. Nhưng bây giờ,ngồi nhìn lại, dường như nó đã không còn là nỗi ám ảnh gì ghê gớm lắm. Nhất là sau khi thấy em bỏ ngay anh chàng kiến trúc sư hói đầu để chạy theo tôi, rồi một tuần điên rồ ở với nhau, tôi cảm nhận được tình yêu của em dành cho tôi vẫn còn rất sâu nặng.

Nhưng giả sử nếu không có bốn năm này, bốn năm mà tôi cũng sống buông thả với hàng chục cuộc tình cho vui ấy, liệu tôi có quên được nỗi ám ánh đó không? Nếu ngày ấy tôi tha thứ và tiếp tục chung sống với em, liệu tôi có vượt qua được nỗi ám ảnh đó không? Chắc chắn là không! Cho nên, tôi cũng cần phải cảm ơn quãng thời gian này, nó như một bước đệm cần thiết để tôi có thể lãng quên, dịu đi vết thương lòng để có thể chấp nhận lại em, một cách tự nhiên, đầy đam mê, đầy khao khát như những ngày điên rồ vừa qua.

Và tôi lại thấy mình… nhớ em. Chúng tôi liên lạc hàng ngày trên fb, trên yh. Em cũng thường gọi cho tôi. Chúng tôi nói chuyện rất nhiều, đủ thứ linh tinh, về tình yêu của chúng tôi, về công việc của tôi, về việc học của em, về bạn bè, người thân, về niềm vui sống… Mấy tháng sau em lại về nước. Chúng tôi bên nhau được nửa tháng, nồng nàn còn hơn cả thủa mới yêu. Bởi như người ta thường nói, có đắng cay mới quý ngọt bùi, có mất mát rồi mới biết trân trọng những gì đang có.

Đó là quãng thời gian mà tôi sống thật tử tế. Tôi ngừng cưa gái. Tôi giữ khoảng cách cần thiết với tất cả những phụ nữ đang quen, thậm chí còn nói chuyện thẳng thắn với một số người về mối quan hệ hiện tại giữa tôi và em. Tôi chăm chỉ làm việc. Trong mắt tôi lúc đó, chỉ có em và công việc, bạn bè thân hữu. Tôi về thăm nhà, ướm thử ý cha mẹ. Thật ngạc nhiên, chính các cụ cũng ủng hộ chúng tôi quay lại với nhau. Có lẽ trong mắt các cụ, ngoài lỗi lầm ngày xưa, em vẫn là một người dâu thảo ngoan hiền. Hoặc cũng có lẽ là các cụ thương cho đời tôi, bởi sau khi ly hôn,tôi không hề dắt người con gái nào về chơi cả và luôn lảng tránh chuyện lập gia đình.

Phía gia đình em cũng không phản đối. Chúng tôi dự định cuối năm đó sẽ kết hôn, rồi em sẽ sang Mỹ hoàn tất việc học để trở về bên tôi. Tôi hứa với em sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện cũ. Em cũng thề với tôi “kiếp này, kiếp nữa, ngàn kiếp sau, mãi mãi” cũng sẽ chỉ yêu mình tôi, là của tôi mà thôi.

Nhưng số phận ác ý luôn trêu đùa. Một lần nữa tôi lại rơi vào vực thẳm. Em đột ngột xóa fb, tắt yh, đổi số điện thoại. Tôi không cách nào liên lạc được với em nữa. Hỏi thăm bên gia đình em, họ cũng giấu.

Nếu như quay trở về 10 năm trước, có lẽ gặp chuyện bất ngờ và khó hiểu như vậy, tôi sẽ có phản ứng ngay, như tìm cách nhập cảnh vào Mỹ để đi tìm gặp em chẳng hạn. Nhưng sau nhiều biến cố, có lẽ mình cũng đã chai sạn hơn. Tôi chỉ gửi một mail duy nhất cho em, viết đúng một câu: “Vì sao?”. Em cũng gửi một mail duy nhất trả lời: “Anh quên em đi. Làm ơn, tránh xa em ra”.

Tôi tự ái và bất cần! Tôi không muốn tìm hiểu nữa. Lúc đó tôi cũng nghĩ như bạn gì trên đây mới nói “đời cái gì cũng có thể xảy ra”. Chẳng hạn em sang đó, em đã từng hoặc đang có một mối tình bên đó, tính chuyện cưới xin rồi nhập tịch hoặc mới bị tiếng sét ái tình với ai đó… Nói chung, đã như thế thì thôi tiếp tục quên nhau đi, coi như ảo mộng vô thường.

Bốn tháng sau, tôi nhận được thiệp cưới của em. Và người em lấy cũng chính là anh chàng kiến trúc sư hói đầu đó. Dĩ nhiên là tôi ném ngay cái thiệp cưới đó vô sọt rác và không dự ngày cưới em.

Tôi rất khó chịu khi nghe người quen tình cờ nhắc đến tên em trước mặt tôi. Nhưng tôi cũng nghe được thông tin em bỏ ngang việc học, về lấy chồng và theo chồng vào SG sinh sống. Em làm việc cho một doanh nghiệp nước ngoài có văn phòng ở Việt Nam.

Tôi quay lại với cuộc sống cũ. Dường như đã trải qua một lần thử lửa, trái tim không còn loạn nhịp nữa, chỉ thấy thêm chút chán chường, thêm chút thất vọng và thêm chút mất niềm tin.

Sau khi em lấy chồng không lâu, tôi cũng định cưới vợ lần nữa. Tôi tạm gọi cô ấy là X. Năm nay X 30 tuổi, chưa chồng. Tôi quen X từ ba năm trước. X xinh đẹp, có bằng cấp và nữ tính, dịu dàng, lãng mạn, sống nội tâm giống như em. X cũng có vài sở thích tương tự em. Trong số những phụ nữ tôi quen, có lẽ X là người để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất. Cũng có thể vì quá trình chinh phục khó khăn nhất. Khi tôi đến, X đang có người yêu. Ròng rã nửa năm kiên trì, tôi mới làm đổ được cô ấy. Ấy là bởi anh người yêu của X cũng kém và vô tâm, bạn gái mình thích gì, muốn gì cũng chỉ hiểu lơ ma lơ mơ như X thích hoa sao tím, anh ta cứ nhè mua hoa hồng tặng chẳng hạn, thậm chí X thích loại nước hoa gì cũng chẳng biết…

Ở bên X, tôi cũng thấy thoải mái. X chính là người mà tôi từng nói chỉ cần có mặt bên cạnh cô ấy những khi cô ấy buồn. Trước khi gặp lại em, thời gian tôi dành cho X khá nhiều. Dù không hứa hẹn, nhưng cũng chưa bao giờ tôi nói thẳng là sẽ không bao giờ cưới mà tôi vẫn ám chỉ với X rằng tôi cần thêm một thời gian nữa để cân bằng lại cuộc sống.

Rồi bất hạnh là tôi gặp lại em, yêu lại em nên lãng ra với X. Sau khi tôi quay lại với em, X là một trong số ít người mà tôi tôn trọng và thấy có trách nhiệm phải ngồi nói chuyện thẳng thắn. Tôi kể cho X nghe mọi chuyện về tôi và em. Tôi xin lỗi X và thừa nhận mình còn quá nặng tình với người cũ nên không thể cho X tương lai.

Đêm đó bên nhau, X đã khóc rất nhiều. Sáng, X ôm tôi chúc phúc: “Em biết anh chỉ yêu cô ấy. Em chúc anh và cô ấy hạnh phúc. Em vẫn yêu anh nhưng anh đừng lo cho em”.

Tôi chia tay X, cảm giác áy náy nhanh chóng bị những háo hức về cuộc sống mới sắp tới với em khỏa lấp. Và đã có lúc, tôi quên X thật.

Rồi tôi bị em “đá” lần nữa. X vẫn chưa quen người mới. X lại trở về bên tôi. Dù tôi tỏ ra cứng rắn, dửng dưng về chuyện giữa tôi và em, chuyện em lấy chồng, X vẫn như một cái bóng lặng lẽ đồng hành bên tôi. Có những lúc, người ta cần ở một mình nhưng không ai có thể sống cô độc mãi mà không có một người bạn bên cạnh.

Phải quên một người đàn bà bằng một người đàn bà. Tôi nói với X: “Hay chúng mình cưới nhau đi”.

Tôi đã thấy rõ là X vui lắm, cứ ríu ra ríu rít suốt ngày với bao dự định. Tôi chỉ cười, bảo “cứ làm theo ý em đi”.

Một bữa, tôi có anh bạn làm nhiếp ảnh gia ở tỉnh khác ghé SG chơi. Tôi và X tiếp đón rất vui. Đang ngồi lai rai, anh bạn nghệ sĩ nổi máu lãng tử bất ngờ: “Mai bay ra PQ đi. Tôi chụp cho ông bà một bộ ảnh cưới trước”.

Hôm sau chúng tôi ra PQ. Mấy ngày xuống biển vào rừng mệt nhoài nhưng mọi người đều vui vẻ vì ảnh đẹp. Anh bạn rất ưng ý với các tác phẩm của mình. Sau đó, anh có việc về trước, tôi và X nghỉ lại đến hết tuần.

Ngày cuối cùng ở PQ. Chiều đó trời đổ mưa lớn, tự nhiên tôi thấy buồn da diết, thấy mệt mỏi, trống rỗng. Chập choạng tối tạnh mưa, tôi rủ X ra bờ biển ngồi nhậu. Có lẽ bị ảnh hưởng bởi tâm trạng hồi chiều, tôi đã uống nhiều, rất nhiều. X cản tôi không được. Rồi tôi say. Hình như tôi đã nói những chuyện gì đó với X. Và hình như tôi đã khóc. Khóc nhiều lắm.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy, đầu nặng trĩu, cổ họng khát khô. Không thấy X đâu. Tôi lơ mơ đi tìm thì thấy X đang đứng khóc ở ban công. Cô ấy buồn lắm nhưng thấy tôi thì gạt nước mắt nhoẻn cười. “Sao em khóc? Có chuyện gì à? Tối qua anh say quá, anh nói gì, làm gì vậy em?”. “Không có gì đâu, anh chỉ nói những chuyện linh tinh như những người say ấy mà”…

Chúng tôi về SG. Tối đó bình yên trôi qua. Hôm sau tôi đi làm, chiều về thì không thấy X đâu. Cô ấy đã dọn đồ đi, chỉ để lại một lá thư mà cho đến giờ, dù tôi không biết mình đang giận hay đang thương cô ấy, tôi vẫn gìn giữ cẩn thận.

“T yêu thương của em!

Em phải ra đi thôi, trả anh về với cô ấy thôi, dù em yêu anh biết nhường nào, T ơi. Vì em biết anh chỉ yêu mình cô ấy, anh sẽ không thể quên được cô ấy đâu. Đã có những lúc em nghĩ rằng với tình yêu của em, rồi anh sẽ quên được cô ấy, rồi chúng mình sẽ có một cuộc sống thật hạnh phúc bên nhau. Nhưng em đã sai rồi. Nếu tiếp tục chỉ thêm đau khổ cho cả hai ta mà thôi. Coi như chúng mình có duyên mà không nợ vậy.

Em xin lỗi. Đừng giận em. Vì cô ấy rời xa anh đi lấy chồng là lỗi của em. Em không đủ can đảm đối diện để kể lại mọi chuyện với anh, nhưng em sẽ tìm cô ấy để nói chuyện, để cô ấy hiểu. Xin đừng nghĩ em xấu xa, nhé anh. Cầu chúc anh và cô ấy sẽ quay lại với nhau và sống với nhau thật hạnh phúc. Hôn anh ngàn lần! Em yêu anh!”

X đi rồi. Tắt điện thoại. Tôi đi tìm X ở những chỗ tôi biết đều không gặp.

Mấy bữa sau, một tối, em bất ngờ tìm tới nơi tôi ở gặp tôi. Nhìn em, dù từ thư X tôi biết có uẩn khúc gì đó bên trong chuyện em bỏ tôi đi lấy chồng, nhưng không hiểu sao trong lòng tôi vẫn trào cơn giận. Tôi lạnh lùng: “Em tới đây làm gì. Em về với chồng em đi”. Em nhìn tôi trân trân, rồi đột ngột ôm chầm lấy tôi, bật khóc: “Em sai rồi. Em sai rồi”. Tôi dửng dưng gỡ tay em ra: “Em về đi”. “Không, có chết em cũng không về!”

Ôi đàn bà!!!

Chap 1 2 3 4 5 6 7

« »