Kế hoạch chăn rau là vợ cũ của tôi 2

Trở lại vụ ly hôn của em và tôi. Sau cú sốc ở cơ quan này thì không thấy em đòi tự tử nữa, cũng không thấy em cố gắng xin tôi tha thứ và hàn gắn với tôi nữa. Chuyện ly hôn ở tòa diễn ra khá nhanh bởi với các vụ ly hôn vì chồng/vợ ngoại tình này 100% là tòa chấp thuận (dĩ nhiên cũng có chút tác động từ phía tôi cho diễn tiến nó nhanh hơn he he). Chúng tôi không có con cái, tài sản chung chủ yếu là căn nhà thì tôi tự nguyện để cho cô ấy. Thế là xong! Tôi chuyển công tác vào SG để làm lại cuộc đời. Một cuộc sống hoàn toàn mới, đầy chinh phục, thử thách, và đam mê, và hưởng thũ. Tôi đã nghĩ không bao giờ gặp lại em nữa. Nhưng đời không ai biết được chữ ngờ. Hai năm trước tôi lại gặp em ở cái đất này. Ngày đó, ly hôn xong, tôi chuyển công tác vào SG. Tôi muốn đến một môi trường sống hoàn toàn mới, để có thể nhanh chóng quên đi vết thương lòng. Hơn nữa, vào đây tôi có nhiều cơ hội để phát triển sự nghiệp của mình hơn. Chưa kể, tôi có một số mối quan hệ xã hội tốt, có thể hợp tác làm ăn bên ngoài.

Trả thù rồi, dứt bỏ quá khứ với người vợ một thời tôi hết mực tôn thờ rồi, bạn nghĩ tâm trạng tôi thế nào? Vui ư? Không! Buồn chán và trống rỗng ư? Cũng không! Tôi trả thù thằng sếp của em, vì tôi nghĩ lẽ công bằng ở đời là thế, có vay thì có trả. Tôi chia tay em, vì tôi không quên được cái cảnh tệ hại kia. Một khi quên không được, sống với nhau cũng chỉ làm khổ nhau hơn mà thôi. Tôi không muốn cả đời mình phải sống trong giận hờn, oán trách, day dứt. Bỏ lại quê nhà và em sau lưng, tôi ra đi với bài học thấm thía và cay đắng về tình yêu, về lòng người. Như tôi đã nói, tình cảm chỉ là một dạng cảm xúc. Nó có thể tự thân thay đổi hoặc bị biến dạng bởi hoàn cảnh. Không có người phụ nữ chung thủy, chỉ có người phụ nữ chưa có cơ hội phản bội. Những tháng năm sau này, càng tiếp xúc với nhiều dạng phụ nữ, tôi càng thấy điều đó đúng.

Tôi tập trung vào công việc và kinh doanh vì có thực mới vực được đạo. Tôi gặp nhiều may mắn và mọi chuyện đều rất ổn. Về tình cảm, tôi đã thề với lòng là sẽ không cưới vợ thêm lần nào nữa, nếu có quen ai thì cũng chỉ chơi bời cho nhẹ lòng. Nửa năm đầu tiên ở SG, tôi không hề để ý tới bất cứ một cô gái nào vì không có hứng thú. Nhưng đúng là đời, theo tình tình chạy, chạy tình tình theo. Có một cô bé mới ra trường vào cơ quan tôi làm việc lại tình nguyện say nắng tôi. Tôi không tán nhưng tôi không tu. Cho tôi thì tôi hưởng. Thật không ngờ cô bé đó còn là con gái. Nhưng tôi vẫn nói thẳng với cô bé đó là đừng chờ đợi hy vọng gì ở tôi vì tôi không tin vào phụ nữ, tôi không muốn lập gia đình, tôi chỉ thích một cuộc sống tự do. Rồi cô bé đó nghỉ việc, nhắn cho tôi cái tin: “A độc ác lắm”. Tôi cười, delete tin nhắn ngay, không thấy cảm giác gì.

Kể ra đến lúc đó, tôi vẫn là một thằng tử tế, bởi sau khi cô bé ấy đi rồi, tôi cũng chẳng có hứng thú tán tỉnh ai nữa. Chỉ cho đến khi tôi gặp cô thứ hai thì lối sống của tôi mới thật sự thay đổi. Cô ấy là phó giám đốc một công ty đối tác của tôi. Duyên dáng, tự tin, đã có chồng và con gái. Sau những lần gặp trao đổi công việc, một ngày tôi mời cô ấy đi ăn trưa như hai người bạn thân tình. Chúng tôi có uống một chút rượu. Không biết vì rượu, vì khung cảnh lãng mạn của nhà hàng hay vì thấy tin tưởng tôi mà cô ấy trải lòng hơi nhiều. Có lẽ, cô sẽ không trở thành nạn nhân của tôi nếu không đưa ra những tuyên bố cao ngạo nhuốm đầy màu đạo đức giáo điều về tình cảm như ghét người ngoại tình, tin vào sự chung thủy, tin vào hạnh phúc gia đình, tình nghĩa vợ chồng, rồi nào là cô ấy yêu mái ấm của mình…

Tôi ngồi nghe mà cười khẩy trong lòng. Cái máu chinh phục thời cưa đổ vợ thằng sếp trỗi dậy. Nào có lâu gì, chỉ cần hai tháng trời theo đuổi quyết liệt, và cô ấy đã đổ cái rụp! Bắt đầu từ đó, cuộc sống của tôi, bên cạnh công việc, kiếm tiền, tiêu tiền cho những sở thích riêng là niềm vui săn gái. Tôi săn gái có nguyên tắc, phải đẹp, nữ tính (hoặc cá tính), có học thức, con nhà lành và đặc biệt tối kỵ gái bia ôm, mát xa. Đời thật oái ăm. Tôi đã đi xa để quên em, cứ nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại. Vậy mà tái ngộ nhau ở chốn này. Hai năm trước, chúng tôi tình cờ chạm mặt tại sân bay TSN khi em đang đi cùng chồng sắp cưới. Gần bốn năm cách xa biền biệt, ngỡ rằng đã lãng quên, nhưng giây phút tình cờ nhìn thấy em trong nhà ga quốc nội, thật sự tôi vẫn choáng váng.

Tôi cố giữ nét mặt lạnh lùng như lâu nay vẫn vậy. Có lẽ tôi đã quay đi, đi thẳng, nếu như cạnh em không có anh chàng hói đầu ấy. Một điều thật lạ lùng. Đã chủ động ly hôn, đã đường ai nấy đi, không còn là gì của nhau nữa, mà sao nhìn thấy em bên người đàn ông khác, tim vẫn nhói đau. Cứ nghĩ kinh qua bao cuộc tình, mình chai sạn lắm rồi mà. Nhưng đúng là anh chàng hói đầu nhìn có vẻ trí thức hiền lành ấy đã níu bước chân tôi lại. Tôi đứng một chỗ, nhìn em. Và phản ứng của em làm tôi ngạc nhiên. Sau phút sững sờ, em quay qua nói nhỏ gì đó rồi đưa valy cho anh kia, chắc là bảo ra phía trước đợi, rồi tiến thẳng tới chỗ tôi.

Em cười. Thì tôi cũng cười. Em hỏi:

– Anh sao rồi?

– Anh vẫn thế. Anh ấy là chồng em à?

– Không, nhưng tụi em sắp cưới.

Tôi chúc mừng em. Em không cười nữa, bảo cho em số điện thoại. Tôi đọc như một cái máy. Em nói sáng hôm sau sẽ gọi cho tôi. Tôi gật đầu như một cái máy. Và không nhớ em rời đi như thế nào.

Tôi ra xe mà thẫn thờ. Tài xế vừa chạy xe chạy đến đầu đường NVT, điện thoại tôi đã reo. Tôi mở máy. Là em!

– Ừ, anh đây.

– Anh quay lại đón em đi. Tối nay thuê khách sạn giùm em. Anh đừng hỏi gì, em sẽ nói sau

Tôi bảo tài xế vòng xe lại, đón em, đưa vào một ks ngay trên đường NVT. Chúng tôi xuống nhà hàng của ks. Trong đầu tôi lúc đó cứ lởn vởn một ý nghĩ “phải chăng là duyên nợ, là tình cũ không rủ cũng tới”… Chỉ ngồi một chút, chúng tôi lên phòng. Đã lâu lắm rồi, tôi mới thức trắng đêm chỉ để nói chuyện. Một đêm trắng ấy, có rất nhiều nước mắt, có rất nhiều ngậm ngùi. Em đã kể lại gần như cuộc sống của bốn năm xa nhau cho tôi nghe. Trong khi tôi rời quê vào SG, em cũng lựa chọn con đường đi thật xa để chạy trốn thực tại. Em sang Úc học Master hai năm. Sau đó em sang Mỹ để học tiếp lên PhD. Em chỉ biết vùi đầu vào học và học, vì những dư âm từ cuộc hôn nhân buồn bã của chúng tôi vẫn còn chưa phai mờ.

Ở nhà, cha mẹ và người thân em lo lắng cho con gái, sợ cứ học và học mãi, tuổi thì đã quá băm rồi sẽ ở không suốt đời nên tìm cách mai mối cho em cái anh hói đầu này, bạn của anh họ em, một kiến trúc sư bằng tuổi tôi nhưng vẫn chưa lập gia đình. Những lần em về nước thăm nhà là anh chàng này lại “tình cờ” xuất hiện. Dường như anh ta thuộc dạng hiền lành, khù khờ về kiến thức xã hội, chỉ biết chuyên môn với công việc, lại khá dễ tính. Anh ta có biết chuyện ngày xưa của em và tôi nhưng chỉ sau lần đầu gặp em thì đã si như điếu đổ và có vẻ bất chấp. Gia đình muốn em lấy anh ta, cứ làm đám cưới đi rồi sang Mỹ hoàn tất học vị PhD. Em thì chán nản chuyện tình duyên, sợ cha mẹ buồn, thấy anh chàng kia cũng là trí thức hiền lành nên buông xuôi, nghĩ sao cũng được. Lần này em cùng anh ta vào SG là để ra mắt người cha già của anh ta (anh ta chỉ còn cha) trước khi em lại quay sang Mỹ học.

– Vậy lúc nãy em đi với anh, anh ta đâu? Rồi còn chuyện ra mắt?

Em bật khóc: “Em không hề yêu anh ta. Có thể anh không tin, nhưng đến giờ em còn chưa cho anh ta hôn em. Lúc đó, em mặc kệ. Gặp anh rồi, em mặc kệ. Em không muốn xa anh nữa. Em sẽ không ra mắt nhà anh ta nữa”.

Tôi im lặng, chỉ biết ôm em mà lòng thật đau đớn. Người yêu một thời của tôi, người vợ một thời của tôi. Tại sao chúng tôi phải gặp nhau trong cái cảnh chán chường này? Lẽ ra giờ này chúng tôi đã có con, những thiên thần bé nhỏ, có thể là hai đứa rồi cũng nên. Tôi cũng kể cho em nghe cuộc sống của tôi, dĩ nhiên chủ yếu là chuyện công việc, làm ăn. Em nghe say mê lắm, em hỏi kỹ lắm. Và dù tôi đã cố tình không muốn kể, em vẫn hỏi về chuyện tình cảm của tôi. Đã từng có nhiều phụ nữ tra hỏi tôi, nhưng với em, tôi vẫn khó trả lời nhất.

– Sao anh không lấy vợ đi?.

– Ừ thì anh cũng quen vài người nhưng không hợp.

– Chả lẽ anh cứ ở như vậy?

Tôi im lặng. Em rưng rưng…

Hôm sau, chúng tôi đi Đà Lạt. Em chỉ còn hơn một tuần ở Việt Nam. Một tuần ở Đà Lạt là những ngày thật điên rồ mà cho đến giờ, nhắm mắt lại tôi như vẫn nhớ rõ từng giây, từng phút. Chúng tôi lao vào nhau, yêu như chưa từng được yêu, gấp gáp, hối hả. Chúng tôi như cậu bé, cô bé mới lớn, tò mò, ngỡ ngàng, khao khát, đam mê. Không ai nhắc lại chuyện cũ. Tôi còn nhớ một sáng tỉnh dậy, quờ tay sang bên không thấy em đâu, tôi đã hoảng hốt đến mức nào. Tôi vùng dậy, tim đập thình thịch, và chỉ thở phào khi thấy em trong nhà tắm. Cũng có sáng tôi thức dậy trước em, lòng rưng rưng khi thấy nước mắt còn như đọng thành vệt trên mắt em và trên gối.

Rồi một tuần điên rồ ấy cũng qua đi. Chúng tôi quay về SG. Em phải về nhà để chuẩn bị sang Mỹ. Tôi đưa em ra sân bay. Hai đứa đi bên nhau. Lặng lẽ.

– Anh không cùng em về quê để tiễn em đi được. Giữ gìn sức khỏe.

– Em biết. Anh cũng thế nhé.

Em nhìn tôi, buồn thăm thẳm. Tôi giả vờ khúc khắc ho, quay mặt đi.

Rồi em sang Mỹ. Có một điều đến giờ em chưa biết và đến giờ tôi vẫn đang cười thầm mình sao mà sến và ủy mỵ đến thế. Ngày em lên máy bay, tôi cũng có mặt, đứng ở một góc khuất của sân bay đó mà thầm đưa tiễn em.

Em đi rồi. Tôi có thời gian tĩnh tâm ngồi nhìn nhận lại lòng mình.

Chap 1 2 3 4 5 6 7

« »