Hồng nhan bạc tỷ

Truyện thực tế có chút 18++++

kể về cuộc đời lận đận , chuân chuyên của cô gái miền sơn cước Sùng A Mỹ ( Sau đổi tên Trang Anh , dân anh chị gọi là Hồ Ly Bạc Tỷ . Chuyện được kể ở ngôi thứ nhất , nhân vật xưng tôi .

Tôi mang trong mình số mệnh ” Quạ đen hại người ” . Tất cả những người tôi yêu thương bao gồm mẹ , bố , chồng , con trai đều lần lượt qua đời . Đến nỗi những người dân trong bản Vược đều tin rằng tôi là “Sứ giả của quỷ dữ , người đem đến tai hoạ cho bản làng . Sắc đẹp của tôi được dẫn từ máu tươi của người thân . “

Tôi bị dâng làng đuổi giết , bị kẻ xấu bắt cóc đưa đi làm gái . Bị sỉ nhục , hành hạ sống không bằng chết . Nhưng sau tất cả trong những tháng ngày tăm tối của khói thuốc lắc loà xoà , những cơn bay điên loạn trác táng . Tôi đã tìm được ánh sáng le lói ở phía cuối con đường . Người đã đem cho tôi những tháng năm rực rỡ mãi mãi về sau .

Chiếc váy đỏ loang lổ nhuộm thêm màu máu tươi lại càng trở nên đỏ rực . Hai tay tôi bị trói chặt vào trong cây cột đã ghim chắc chắn ở bờ sông . Từng viên đá cuội cứ như thế vô tình ném vào người tôi . Đau đến tê dại . Những tiếng la hét , chửi rủa chói tai không ngừng vang lên.

” Giết nó đi . Nó là con quỷ . “

” Mẹ nó chết rồi, bố nó cũng vì nó mà chết . Chồng chưa cưới cũng chết nốt . “

” Loại con của lang sói , ác độc . “

” Ném đá chết nó đi , thả cho nó trôi sông theo dòng nước để nó không thể đi hại người trong bản được nữa . “

….

Những lúc này đây tôi lại mong mình được chết . Chết thật nhanh những lời bọn họ nói đều không sai chút nào . Tôi chính lav sứ giả của chết chóc . Là kẻ mang đến cái chết và bất hạnh cho dân bản .

P1 .

Người bản Vược vẫn truyền tai nhau câu chuyện . Ngày đứa trẻ mang mệnh quỷ ra đời vân phong hoán vũ . Nước từ thượng nguồn chảy về đỏ ngàu như máu cuốn trôi đi mười mấy nóc nhà , xác trâu , xác lợn , gà nổi lềnh bềnh theo dòng nước lũ . Đứa con gái của hai vợ chồng Sùng A Dính sinh ra đã mỉm cười chứ không khóc như những đứa bé sơ sinh khác. Cười trong cảnh ly tán , tang thương của bao nhiêu nóc nhà khác .

Người phụ nữ đỡ đẻ run rẩy trước nụ cười kia , phát vào mông nó một cái thật mạnh , thế nhưng đứa trẻ chỉ khóc một tiếng rồi sau đó im bặt .

Người mẹ sinh ra đứa con gái không lâu liền bị băng huyết mà qua đời để lại người đàn ông Sùng A Dính và ba đứa nhỏ sống trong ngôi nhà sàn ở cuối con bản . Đứa trẻ sơ sinh đó cũng chính là tôi được đặt tên là Sùng A Mỹ .

Tôi càng lớn lên càng xinh đẹp , đứa con gái mồ côi mẹ uống nước gạo trắng , tắm dòng suối Mơ . Nước suối Mơ vừa ấm vừa mềm lại vô cùng tinh khiết . Người ta vẫn thường tấm tắc ” Không một bản làng nào có cô gái đẹp hơn A Mỹ . Cũng không có loài hoa nào có chất độc hơn cô ấy . “

Tôi không tô son, nhưng môi lại đỏ, đến mùa hanh khô, gió Lào thổi nứt kẽ tay mọi người, má tôi lại vì thế mà một màn hồng rực. Tôi không chuốt mi, thế nhưng đôi mi lại dài quá rợp bóng rồi . Tôi không dưỡng da, thế nhưng những bông hoa Xuyến Chi trắng thuần kia, so với làn da của tôi , xem ra có phần thẹn thùng. Đoá hoa ấy không so được, hoàn toàn không so được. Đẹp như thế , yêu kiều như thế nhưng từ nhỏ đã không ai chịu làm bạn với tôi . Khi tôi bập bẹ từng con chữ liền bị buộc phải nghỉ học với lý do những người dân trong bản sợ rằng sự xuất hiện của tôi sẽ đem đến tai ương cho những đứa trẻ khác . Lớn lên rồi cũng chẳng một chàng trai nào can đảm dám lấy làm vợ . Bởi vì trong vẻ đẹp khác người kia bọn họ tin rằng nó mang theo nọc độc khủng khiếp .

Nhiều năm trôi qua , cha tôi cũng qua đời . Hai anh chị lần lượt đi lấy vợ lấy chồng . Chỉ còn một A Mỹ đã 21 mùa trăng tròn vẫn còn lẻ loi cô độc sống ẩn mình trong một vạt lều bên sườn đồi heo hút . Cũng đã sớm quen với cuộc sống như vậy cho nên đã không còn thả những quả còn mỗi lễ hội Xuân sang , đã thôi không còn mơ mộng về ngôi nhà sàn nho nhỏ với tiếng cười trong veo của lũ trẻ , chồng đi rừng , phát rẫy , vợ dệt vải thêu thùa may vá . Chỉ là cứ như thế lầm lũi cho qua ngày .

Nhưng rồi tất cả định mệnh của cuộc đời tôi tưởng chừng đã thay đổi kể từ ngày đó .

Trong một buổi chiều đắm mình tắm mát bên dòng suối Mơ . Lúc phát hiện ra chiều tà bóng muộn . Tôi muốn đứng lên mặc quần áo ra về liền phát hiện ra bản thân đắm mình rất lâu trong nước như thế cho nên có lẽ đã bị chuột rút rồi . Tôi đau tới nhăn mặt nhíu mày .

Mới đứng dậy, gượng đi được hai ba bước tôi không ngờ rêu bám lại trơn tới vậy, cộng theo cẳng chân đang bị chuột rút tới mức căng cứng, không trụ nổi một đường, ngã xuống…

Trán xoẹt qua một tảng đá sắc nhọn, dòng máu đỏ thẫm, tràn xuống dòng suối Mơ ..

Tôi chỉ kịp quờ tay lên rồi như ngất lịm. Cho đến khi tôi bị một giọng nói trầm ấm bên tai đánh thức . ” Cô gái , cô không sao chứ ? “

Tôi khẽ mở mắt phát hiện bản thân đang nằm trong lòng người kia . Lồng ngực kia thật ấm, đôi tay rắn chắc không buông… lại dường như rất cao to…

Trên người tôi một chiếc áo sơ mi trắng rộng rãi đã được bao trọn lấy . Tôi run rẩy . Còn nhớ khi ở dưới suối . Bản thân thực sự không có mặc đồ . Bộ váy hoa vẫn còn vắt trên mỏm đá kia . Tôi cuống cuồng đứng lên .

Người đàn ông trẻ tuổi bất đắc dĩ ngoảnh mặt đi . Xin lỗi vì trường hợp bất khả kháng . Tôi không phải người xấu . Xin lỗi . “

Tôi e thẹn lắc đầu muốn vùng chạy nhưng bị người kia bá đạo tóm lấy ” Bị thương không nhẹ đâu . Tôi …. tôi giúp cô lấy bộ váy . “

Người đó giúp tôi lấy bộ váy hoa kia , lại cẩn thận ngoảnh mặt vào trong phía bìa rừng . Tôi vội vã mặc vào người . Không quên cảm ơn người đàn ông tốt bụng dưới sự giúp đỡ của anh . Tôi tập tễnh cũng về tới được nhà . Trên đường đi mới có dịp trò chuyện . Tôi biết anh Cà Văn Thao người bản bên cạnh . Cuộc gặp gỡ ấy đã mở ra một tình yêu định mệnh . Thao biết tôi là ” Cô gái mang mệnh quỷ ” nhưng vẫn bất chấp tất cả để đến với tôi , anh là người trẻ tuổi lại có học thức cho nên không bao giờ tin câu chuyện dân bản vẫn truyền tai nhau về con quạ đen hút máu người .

Chúng tôi hẹn nhau mùa xuân sang năm khi hoa ban trắng nở , lễ hội mùa xuân về , rượu cần sẵn đầy chum , quả Còn vải được tung lên cao sẽ tổ chức đám cưới .

Tôi ngày ngày vẫn miệt mài may váy cưới , một chiếc váy đỏ rực thêu mấy bông hoa ban trắng đặc trưng của người dân tộc vùng cao trong ngày trọng đại . Chỉ tiếc rằng ngày tôi mặc chiếc váy ấy cũng là ngày Thao và hơn hai mươi mạng người đã mãi mãi không thể trở về nữa . Đoàn rước dâu nhà trai bị trận lũ quét cuốn theo .

Lần mất mát này quá lớn khiến tôi tưởng chừng không dậy nổi . Tôi gục ngã tại chỗ .

Ngoài kia tiếng người chửi bới , gào khóc ngày một to hơn . Vài người họ hàng bên nhà Thao kích động xông vào nhà kéo tôi ra ngoài . Một ngọn đuốc đỏ rực thiêu rụi căn lều nhỏ . Tôi bị kéo ra bãi đất trống bên dòng suối Mơ .

Chiếc váy đỏ loang lổ nhuộm thêm màu máu tươi lại càng trở nên đỏ rực . Hai tay tôi bị trói chặt vào trong cây cột đã ghim chắc chắn ở bờ sông . Từng viên đá cuội cứ như thế vô tình ném vào người tôi . Đau đến tê dại . Những tiếng la hét , chửi rủa chói tai không ngừng vang lên.

” Giết nó đi . Nó là con quỷ . “

” Mẹ nó chết rồi, bố nó cũng vì nó mà chết . Chồng chưa cưới cũng chết nốt . “

” Loại con của lang sói , ác độc . “

” Ném đá chết nó đi , thả cho nó trôi sông theo dòng nước để nó không thể đi hại người trong bản được nữa . “

Tôi nhắm mắt chờ đợi giây phút đó . Đời này đau cũng đau đủ rồi , dừng lại tất cả ở đây thôi .

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.