Gái ngành (p2)

Khi Hạnh tỉnh dậy thì đã là sáng hôm sau,không một mảnh vải che thân, Hạnh nằm đó suốt một đêm, toàn thân cô lạnh ngắt.Hạnh ở cùng với Thím Năm nhưng nhà thím Năm có việc nên cô cho thím ấy về hôm giờ, Hạnh nghĩ cũng may thím ấy không ở đây, nếu không nhất định thím sẽ rất thương tâm.

Hạnh không vội vào phòng tắm, cô cuộn mình ngồi một góc sát giường,nước mắt Hạnh lã chã rơi, cô không ngờ Mạnh lại thô bạo, vô tình như vậy, không cho cô cơ hội giải thích đã đánh cô,buông lời sỉ nhục cùng giày vò cô suốt cả đêm,cơ thể cô rã rời không còn sức sống,cử động tay chân vô cùng khó khăn, lại nhìn khắp người những dấu hôn chằng chịt, phần eo hiện rõ dấu tay chứng tỏ Mạnh đã điên cuồng chiếm lấy cô như thế nào.

Hạ thể đau đớn như bị xé rách ra, Hạnh cảm thấy nhục nhã vô cùng, hành động điên rồ của Mạnh khiến Hạnh đau đớn khôn nguôi,cô không dám thừa nhận đêm qua chính Mạnh, người đàn ông cô yêu đã điên cuồng cưỡng hiếp cô.

Hạnh cảm thấy may mắn vì Mạnh không thường xuyên ở cùng cô nếu không cô không biết phải đối mặt với hắn như thế nào?

Đang suy nghĩ miên man, Hạnh cảm nhận được chất lỏng ấm áp từ nơi hạ thân chảy ra,cô cứ tưởng đến kì kinh nguyệt nhưng càng lúc bụng Hạnh càng đau đớn dữ dội.

Ở đây Hạnh không quen biết ai, bây giờ điện thoại cho Mạnh cô không dám, trong lúc hoảng loạn Hạnh nhớ đến Kiều,hôm qua hai người đã cho số điện thoại liên lạc,Hạnh vơ vội chiếc điện thoại gọi nhanh cho Kiều, lúc này bụng cô càng đau dữ dội, chuông điện thoại vang lên hồi lâu khi nghe đầu dây bên kia trả lời Hạnh chỉ kịp kêu “Cứu ” rồi ngất đi.

Sau khi nhận được điện thoại từ Hạnh, Kiều lúc này cũng đang ở ngoài đường cô vội vã không biết làm sao, biết chắc Hạnh đã xảy ra chuyện không may, không nghĩ ngợi nhiều Kiều xem lại địa chỉ trên tấm card visit hôm qua Hạnh đưa, cũng may hôm qua Kiều không vứt nó ở nhà.

Kiều đánh xe thẳng tới địa chỉ Hạnh ở, cửa không khóa cô đẩy nhẹ cửa đi vào,lên phòng ngủ đã thấy Hạnh bất động nằm trên vũng máu. Kiều sợ hãi bấm nhanh gọi 115 chưa đầy 15 phút xe cấp cứu có mặt chở Hạnh vào bệnh viện,cũng may bệnh viện không xa, nếu không Kiều đang mang thai không biết phải mang Hạnh ra xe như thế nào?

Khi tỉnh dậy, miệng đắng chát Hạnh kêu “nước “Kiều vừa ra bên ngoài mua ít đồ về cho Hạnh ăn, đi vào cô vội đỡ Hạnh dậy rót cho Hạnh ly nước. Nhìn Kiều Hạnh rưng rưng nước mắt, nếu không có Kiều kịp thời đến chắc Hạnh đã không qua khỏi. Nghĩ đến đây Hạnh Khóc nhiều hơn, Kiều nói:

– Nín đi, mày đang mang thai, khóc không tốt cho thai nhi. Hạnh bàng hoàng nhìn Kiều.

– Mày vừa nói gì! Tao có thai?

Như không tin được lời Kiều nói vì Hạnh lúc nào cũng uống thuốc tránh thai,nhớ ra được điều gì Hạnh hốt hoảng đúng rồi là lần đó khi bị Mạnh điên cuồng chiếm lấy cô,cô cũng đã ngất đi,lần đó cô quên uống thuốc, chẳng lẽ….

Thấy Hạnh như chưa tin mình có thai, Kiều nói thêm:

– Mày mang thai 4 tuần,sức khỏe mày vốn không được tốt p hôm qua xém sảy thai vì quan hệ quá mạnh bạo, gần như là bị cưỡng bức, cũng may đưa vào bệnh viện kịp thời, nếu không cả mẹ và con đều không qua khỏi. Kiều nói xong không khỏi ngậm ngùi nhìn Hạnh.

Biết mình cũng đang mang thai nhưng nhìn thấy Hạnh như vậy, Kiều đau lòng biết mấy,cô ngồi xuống ôm lấy Hạnh vừa khóc vừa hỏi Hạnh:

– Nói thật cho tao biết! Hắn ta sao lại đối xử với mày như vậy? Hạnh không ngờ mày sống khốn khổ như vậy, tao vốn nghĩ với sắc đẹp tài năng của mày ít nhiều mày cũng có được hạnh phúc như tao. Tuy nói chúng ta là gái ngành nhưng mày bán nghề không có bán thân. (tg sẽ giải thích sau).

Càng nói Kiều càng khóc như mưa, hai cô gái ôm nhau khóc để giải toả những khó chịu ấm ức trong lòng. Khóc được một lúc Hạnh đưa tay lau nước mắt cho Kiều.

– Đừng khóc, ảnh hưởng đến em bé, tao biết đời tao khốn khổ, nhưng biết làm sao được?

– Kiều ơi! Tao yêu hắn, yêu kẻ vô tình nhẫn tâm.Hơn nữa nữa tao không thể bỏ hắn lúc này được.Mày nói đi tao phải làm sao đây?

– Mày hỏi tao chi bằng mày tự hỏi trái tim mày, có buông bỏ được không?

Hạnh đôi mắt ngập nước chỉ biết cắn môi, cô suy nghĩ rất nhiều cô không buông tay được, hơn nữa cô đang mang thai, sau này con cô cần có gia đình ba mẹ yêu thương, đời cô đã khốn nạn lắm rồi, cô không muốn con mình đi vào vết xe đổ của cô, cô yêu Mạnh, còn Mạnh liệu rằng anh có một chút nào tình cảm cho cô không hay chỉ là gặp thời thì chơi?

Nằm bệnh viện được 3 ngày Hạnh xin xuất viện, một phần vì không có ai chăm sóc, Kiều đang mang thai đi lại không tiện phần vì cô không muốn khi Mạnh về biệt thự lại không thấy cô.

Về đến biệt thự một mình trong căn phòng rộng lớn, nghĩ đến có thai trong hoàn cảnh này tâm trạng Hạnh ngổn ngang cảm xúc.Nỗi hạnh phúc khi được làm mẹ chắc hẳn ai cũng biết, nhất là với một người như Hạnh sớm tối chỉ có một mình nhưng nghĩ lại cô chỉ mang thân phận tình nhân được bao nuôi thêm vào đó tính cách ghen tuông mù quáng của Mạnh liệu hắn có tin tưởng muốn để cô mang thai con hắn?Mặc dù biết Mạnh từng là kẻ đã cưỡng bức cô, nhưng Mạnh dùng mọi thủ đoạn để cô không được rời xa hắn. Hơn nữa mang thai cho kẻ từng cuõng hiếp mình Hạnh thật sự không biết phải làm gì.Nhưng đứa trẻ lại không có tội!

Suy nghĩ càng nhiều Hạnh càng đau khổ, cô ôm đầu khóc càng lớn.Cô phải làm sao bây giờ, rời xa Mạnh cô không thể,thêm vào đó với thế lực của Mạnh trừ khi hắn ta chán chê không cần cô nữa mới chịu buông tha cô thôi, Hạnh không dám nói với Mạnh về cái thai cô sợ hắn sẽ dùng Cái thai này để ràng buộc cô cả đời.

Hạnh biết con người Mạnh, cô sợ cách yêu đầy tính chiếm hữu này của Mạnh.Bản tính Mạnh đa nghi, trước giờ cô luôn uống thuốc tránh thai chắc chắn hắn không tin Hạnh có thai là ngoài ý muốn hoặc là mang thai con của hắn.

Hạnh cuộn người mệt mỏi nhớ lại trước đây khi cô còn là DJ quán Thiên Thai, đây cũng là quán bar của Mạnh, với tài năng chơi nhạc cộng với sắc đẹp của mình Hạnh lọt vào mắt xanh không biết bao nhiêu công tử với đại gia ở đất Sài Thành.Vậy mà số phận lại đẩy đưa khiến cô trở thành tình nhân bao nuôi của Mạnh.

– —–

Hai năm trước.

– Cô em uống với anh một ly chứ!

Vừa chơi xong bản DJ đình đám, Hạnh được một người đàn ông mời rượu, một ly Everclear là loại rượu cực mạnh mà ngay cả dân sành rượu nào cũng phải khiếp sợ.

Với đặc thù nghề của cô không có cách nào từ chối ly rượu này, cô không muốn đắc tội với những ông chủ cũng như những tay chơi máu mặt ở đây.cô cầm ly rượu lên uống cạn một hơi.

Thấy cô đã uống xong ly rượu, người đàn ông cố ý bắt chuyện với cô:

– Anh tên Tài, biệt danh Tài sắt.còn em gái tên gì?

– Em tên Hạnh, rượu cũng đã uống xong em xin phép.Vừa nói cô giơ cái ly không lên cho Tài thấy.

– ok e,tửu lượng tốt, rất vui vì biết em hẹn gặp lại cô em xinh đẹp.

Nhìn thấy bóng dáng Hạnh rời đi,Tài nheo mắt lại nhìn cô với ý nghĩ sẽ chiếm cô gái này cho bằng được.

Sau khi rời đi, Hạnh bước vội vào nhà vệ sinh, từng là dân tiếp thị bia rượu,cô biết loại rượu Everclear này là loại cực mạnh,nồng độ lên tới 95,cổ họng đau rát như bị xé ra, Hạnh cố nôn ra ngoài nếu không với chứng bệnh dạ dày chắc ba bốn ngày sau Hạnh không thể đụng đến dù là một giọt bia,với tính chất nghề nghiệp của mình thì Hạnh không uống không được.

Sau khi nôn xong Hạnh đi ra ngoài trong lúc vô tình cô va vào vai của một người đàn ông, cảm giác này vô cùng quen thuộc, người đàn ông nhìn Hạnh xong rời đi,hắn ta quay lại nhìn cô,cô gái này khiến hắn ta có gì đó không nói nên lời.

Về tới nhà trọ, Kiều vẫn chưa về, chắc tối nay cô nàng lại đi khách, cảm giác thật mệt mỏi Hạnh cố lê cái thân vào phòng nằm dài trên giường chẳng thèm thay quần áo cô ngủ quên luôn.

Sáng mai tỉnh dậy đã thấy con Kiều ăn mặc vô cùng gợi cảm,tinh tế đang ngồi trang điểm trên bàn Hạnh hỏi:

– Mày đi đâu ăn mặc đẹp vậy,hôm nay chủ nhật không lên quán,Dm cả đêm đi sướng háng, sáng bảnh mắt ra đi tiếp, mình tao ở nhà buồn vãi cả ra.

– Haha buồn kiếm thằng nào cho hết buồn,tao không phải bạn mày cũng không biết được mày làm trong môi trường tạp nham này còn thủ thân như ngọc nha,tao đang cặp thằng cha đại gia này thấy cũng ok lắm nha,tao đi ăn sáng với cha đó đây, đêm qua cha quần tao tơi tả, gần sáng ra mới chở tao về.

– Thôi mày ở nhà buồn lên mạng tìm trai đi,ai đời như mày,18 tuổi rồi như bà cụ non.

Thấy Kiều chê bài mình không thương tiếc, Hạnh phụng má bĩu môi trả lời:

– Gớm, hơn tao có 1 tuổi mà cứ tưởng 10 tuổi, riết thấy mày giống má tao quá!

Kiều buồn cười cho lối suy nghĩ trẻ con của Hạnh,cô cú đầu Hạnh một cái rõ đau.

– Uk tao muốn làm má mày lắm rồi đây,thôi ở nhà tao đi đây, ăn gì lát về tao mua?

– Thôi mày đi theo tiếng gọi tình yêu đi, biết ăn xong lôi nhau đi đâu mà mua đồ ăn sáng cho tao?Chờ mày cổ tao dài ra à,tao không muốn thành hưu cao cổ đâu,thôi đi lẹ đi má.

Sau khi Kiều đi, Hạnh thu hồi vẻ trẻ con khi nãy,cô lại rơi vào trầm mặc,vô tình lúc nãy cô nhắc tới má, mặc dù chỉ đang nói chơi với Kiều nhưng từ này nó như thần chú khiến cô day dứt không nguôi.

Nhắc đến mẹ, cũng đã hơn năm rồi cô chưa về thăm bà, từ ngày lên đây cô gởi mẹ cho thím năm gần nhà,mỗi tháng cô đều đặn gửi tiền về cho thím năm chăm sóc cho mẹ,cô nghe thím năm gọi lên nói tình hình mẹ cô cũng đỡ hơn,không còn đi khắp đầu trên xóm dưới như ngày trước nữa cô cũng yên tâm phần nào cố gắng kiếm tiền đưa mẹ cô lên Sài Gòn chữa bệnh.cô nghe đâu bệnh mẹ cô chỉ đó cú sốc tâm lý nếu chữa trị đúng cách khả năng hết bệnh là rất cao.

Số của bà thật khổ, nghĩ đến bản thân mình không biết rồi đời cô sẽ ra sao,dấn thân vào con đường này cô biết mình không có lối thoát.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34

« »