Gái ngành (p17)

Hai năm sau

Việc làm ăn của Mạnh ngày càng thuận lợi,mở rộng phát triển hơn,hắn thỉnh thoảng mới đến với cô một lần.Dạo gần đây cô không liên lạc được với Mạnh.Hạnh ở nhà buồn chán nên cô đăng kí một lớp học vẽ cho khoay khoả đầu óc,vì vẽ là niềm đam mê của cô. Nơi này cũng không xa biệt thự nơi cô ở là bao.

Trong lớp học có một chàng trai tên Kiên,Kiên không thuộc dạng đẹp trai cuốn hút người đối diện ngay từ lần đầu gặp nhưng ở Kiên lại toát lên vẻ ấm áp dịu dàng,Kiên là thầy dạy của lớp học vẽ cô đang theo học,anh ta mở phòng dạy vẽ cũng khá lâu rồi,và Kiên cũng có một chút tiếng tăm trong giới hoạ sĩ.

Kiên có vẻ như rất quan tâm đến Hạnh,vì cô là người mới,tuy Hạnh có tài năng nhưng cô phải học lại cơ bản từ đầu.Với sự nhiệt tình giúp đỡ của Kiên Hạnh cũng dần theo kịp lớp vẽ.

Tính cách của Kiên có nét giống Tài nên lần đầu nhìn thấy Kiên Hạnh lại ngỡ như là Tài,cô cũng không bài xích Kiên, ở lớp học thấy Kiên giúp đỡ Hạnh nhiệt tình nên các học trò của anh trong lớp cứ gán ghép hai người với nhau.

Lúc đầu Hạnh cũng khó chịu nhưng dần cô cũng quen, quan trọng cô không có cảm giác gì với Kiên,đơn giản Hạnh đối với Kiên chỉ như là một người anh, người thầy cùng lớp.

Hôm nay trời mưa lớp học tan từ lúc 5h chiều nhưng Hạnh loay hoay mãi gần 6h rồi cô vẫn chưa ra khỏi lớp,Hạnh quên mang theo áo mưa,dù cô cũng chẳng có,Hạnh khá bực bội cô nghĩ sáng ra trời đẹp trong xanh ai ngờ đến chiều trời chuyển mưa to như vậy.

Đứng trước lớp học Hạnh không biết làm sao để về, trời tháng mười, cứ hơn 5h chiều là đã tối, nói gì bây giờ trời lại đang mưa, đang suy nghĩ thì Kiên từ văn phòng anh đi xuống,nhìn Hạnh vì lạnh mà đứng co ro một góc Kiện vội cởi áo khoác ngoài của mình choàng Lên cho cô.Hạnh giật mình quay lại nhìn Kiên,Kiên gật đầu mỉm cười hỏi cô:

– Em chưa về sao?

– Tôi không mang áo mưa, với không nghĩ trời lại đột nhiên đổ mưa như vậy, sao anh cũng chưa về nữa?

– Anh sắp xếp một số bản về,ngày mai như thường niên lớp sẽ tổ chức cuộc thi vẽ giao lưu với các lớp khác.

– Ờ, tôi không được nghe thông báo.

– Em mới vào nên chưa tham gia được, chắc mọi người không nói cho em biết.

– Vậy sao, tiếc quá.

Thấy vẻ mặc tiếc nuối của Hạnh, Kiên không đành nên nói với cô:

– Nếu em muốn, ngày mai anh có thể sắp xếp cho em được tham gia.

– Mặc dù rất thích nhưng tôi nghĩ không cần đâu, tôi muốn cho cuộc thi công bằng, không muốn mọi người bàn tán dị nghị.

– Tùy em thôi, đi anh chở em về, em đứng đây có khi đến ngày mai cũng chưa về được.

Hạnh lưỡng lự một chút rồi cô cũng đồng ý, Kiên nói đúng cô chờ không biết khi nào mưa mới tạnh, hơn nữa cô đi taxi đến đây,thân gái ban đêm gọi taxi về một mình cũng nguy hiểm,cô gật đầu nhìn Kiên nói.

– Phiền anh vậy.

– Có gì đâu chứ, mà em ở đâu.

– Tôi ở bên khu biệt Thự Thảo Điền Quận2.

– Ờ cũng gần chỗ anh ở, mình về thôi.

Nói rồi Kiên lấy dù ra che cho Hạnh,hai người cùng nhau ra bãi đổ xe đi về.

– —

Hôm nay Mạnh đến biệt thự từ sớm, đã lâu rồi không gặp Hạnh hắn rất nhớ cô,hôm giờ hắn có một vụ làm ăn bên Macao do đi vội hắn quên không mang điện thoại theo,về nước Mạnh muốn dành một sự ngạc nhiên cho cô nên hắn không gọi cho Hạnh biết trước. Đến nơi không thấy Hạnh,hắn lại giận dữ không nói lời nào,hỏi thím Năm thì được biết do buồn chán nên dạo gần đây Hạnh có tham gia lớp học vẽ cũng không xa đây lắm.

Mạnh nghe xong cũng giảm bớt cơn giận trong lòng, thấy trời mưa to sợ Hạnh không về được, hắn hỏi địa chỉ nơi Hạnh đăng kí học,cầm chiếc dù thím Năm đưa hắn khoác vội chiếc áo vest trên người lấy xe đi đón Hạnh.

Không ngờ vừa ra tới cổng,một ánh đèn ôtô pha vào mắt Mạnh, Mạnh nheo mắt lại khi mở mắt ra hắn nhìn thấy Hạnh được một gã đang ông đang cầm ô mở cửa cho cô xuống xe,trong hai người vô cùng thân mật.

Mạnh điên tiết lao tới xô mạnh Kiên ra, hắn cầm tay Hạnh lôi cô phía sau hắn đi vào trong trước sự ngỡ ngàng của hai người. Khi định thần lại, thấy Mạnh đang tức giận, gương mặt hắn ta càng lạnh lùng đáng sợ,Hạnh biết cô lại bị hiểu lầm nhưng gặp được Mạnh cô thật sự rất vui vẻ,vội ôm chầm lấy Mạnh nói:

– Anh về rồi.

Mạnh đẩy Hạnh ra,hắn trừng mắt lên nhìn Hạnh như muốn nuốt sống cô

– Phải tôi đã về, nhưng về không đúng lúc có phải không?

– Không phải đâu, anh hiểu lầm em rồi, anh nghe em giải thích đi.

– Giải thích gì chứ, con mẹ nó mới vắng tôi hơn một tháng cô đã không chịu được ra ngoài tìm đàn ông rồi sao?

Hạnh tủi thân ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn Mạnh, thấy ánh mắt này của cô hắn ta chột dạ, bực tức cũng giảm một nửa, nhưng nhìn gã đàn ông phía sau, Mạnh lại nổi cơn điên.

– Thu ngay cái vẻ mặt khóc lóc vô tội của cô lại cho tôi,sao cô lại lẳng lơ dâm đãng vậy không biết nữa, gương mặt này quả nhiên chuyên đi gây họa mà.

– Không anh tin em đi mà, anh ấy là thầy của lớp em, vì mưa em không mang theo dù, tiện đường nên anh ấy cho em đi nhờ về thôi.

– Ồ thầy dạy trên lớp hay dạy cô trên giường?

– Không.. Không phải vậy đâu.

– Bốp, im ngay,cái đồ tiện nhân nhà cô vẫn mãi chỉ là tiện nhân mà thôi.

Kiên nãy giờ phía sau chứng kiến tất cả nhưng khi thấy mạnh đánh cô anh ta mới chạy tới cầm tay Mạnh can ra:

– Là đàn ông sao lại đi đánh phụ nữ chứ?

– Liên quan đến anh sao,nhân tình của tôi đang quyến rũ thằng đàn ông khác trước mặt tôi,tôi đang dạy dỗ cô ta anh lấy quyền gì can thiệp.Con mẹ nhà anh, biến đi trước khi tôi nổi điên.

– Anh nói vậy mà nghe được, cô ấy dù sao cũng chỉ là một cô gái, anh đối xử với người mình yêu như vậy không thấy quá đáng sao?

Đang điên lại gặp Kiên dạy đời, Mạnh nắm cổ áo Kiên xách lên rồi ném mạnh xuống đất, cũng may Kiên to cao nên không bị ngã xuống đường nhưng cũng lảo đảo suýt ngã, Mạnh nhìn Kiên bằng ánh mắt nảy lửa:

– Tao nói mày biến, chậm năm giây tao bắn mày nát sọ bây giờ tin không?

Nói là làm Mạnh móc súng ra chĩa thẳng vào giữa trán Kiên không một chút do dự, hắn lên nồng súng. Mặt Kiên lúc này cũng biến sắc, anh ta không ngờ Mạnh chẳng phải tay vừa lại manh động như vậy.

Thấy tình hình càng thêm phức tạp,gương mặt Hạnh tuy đau đớn nhưng cô lúc này quên cả đau, ôm lấy phía sau lưng Mạnh, cô nhìn về Kiên nói to:

– Anh về đi, chuyện của tôi không liên quan gì tới anh. Mạnh bình tĩnh lại đi anh, sao không bao giờ anh chịu tin em dù chỉ một lần vậy chứ.

– Cô nói tôi tin cô thế nào đây, đêm tối cô được trai đưa về tận nhà rồi sau đó đưa lên tận giường phải không?

– Được rồi, nếu không tin anh bắn em đi, bắn vào ngay đây nè.

Nói rồi cô xoay người lại đối diện với Mạnh,chụp lấy tay cầm súng của Mạnh chĩa về tim cô. Mạnh hốt hoảng vội thu tay lại,anh biết mình yêu Hạnh nên ghen tuông mù quáng,khi thấy Hạnh cùng người đàn ông khác Mạnh lại không kìm chế được cảm xúc.

Mạnh ôm Hạnh chặt trong lòng,thì thầm vào tai cô “Không được phép phản bội anh,nếu không anh sẽ tự tay giết chết em. ”

Nói rồi Mạnh đưa tay xoa lên gương mặt cô chỗ bị hắn đánh khi nãy đầy dịu dàng:

– Đau không, anh xin lỗi.

– Không đau, em chỉ đau ở nơi đây.

Hạnh lắc đầu nói trong nước mắt, cô cầm tay Mạnh đặt nơi trái tim cô,vì Mạnh nơi đó nó đau như bị ai bóp nát. Mạnh hôn nhẹ lên trán cô,hắn nói:

– Xin lỗi em, chỉ vì anh quá yêu em,không được phép có lần sau biết không?

Hạnh ngoan ngoãn gật đầu. Mạnh nhìn thấy Kiên còn sững sờ đứng ngây đó, hắn ôm Hạnh chặt hơn như tuyên bố chủ quyền với Kiên.

– Nhìn cho kĩ đây là người phụ nữ của tao,tao biết mày có ý định ve vãn Hạnh, nhưng thu hồi ngay cái suy nghĩ thấp kém của mày lại.Cô ấy chỉ được phép của riêng tao.Biến đi.

Nói xong Mạnh ôm Hạnh đi vào trong để mặc Kiên đứng dưới mưa bất động như tượng.

Sau nhiều lần Mạnh ghen tuông mù quáng Hạnh cảm thấy mệt mỏi vô cùng, mặc dù được Mạnh yêu thương cưng chiều nhưng Hạnh mất đi sự tự do vốn có.Mạnh buộc Hạnh phải nghỉ lớp học tại lớp vẽ,hắn không muốn cô phải sớm chiều gặp mặt với Kiên,sợ lâu ngày cô sẽ nảy sinh tình cảm với Kiên.

Mạnh vì mặc cảm năm xưa với Hạnh,hắn sợ cô gặp được người đàn ông tốt hơn hắn nên khi thấy cô cùng bất kì người đàn ông nào khác hắn đều lo sợ,sợ nếu một ngày cô phát hiện ra sự thật cô sẽ rời bỏ hắn. Nên Mạnh chỉ còn biết hạn chế tất cả các mối quan hệ khác giới của cô. Hơn nữa cảm giác ghen tuông không muốn cô dây dưa với người đàn ông khác.

Mặc dù không vui nhưng Hạnh không muốn vì chuyện nhỏ này mà hai người lại gây gỗ hiểu lầm.Sáng nay Mạnh có điện thoại nói cho cô biết tối nay hắn ta sẽ đến.Hôm giờ hắn ta bận nên không đến thăm cô.Từ ngày rước thím Năm lên đây, Hạnh cũng không còn được trổ tài nấu nướng. Cô dặn thím Năm cứ ở nhà cô ra ngoài mua đồ nấu lát về cô sẽ tự xuống bếp đãi hai người.

Mãi hơn 10 giờ tối rồi mà Mạnh vẫn chưa tới, gọi điện thoại thì thuê bao, Hạnh lo lắng đứng ngồi không yên,cô vội đến Khách sạn nơi Mạnh thường làm việc ở đó.Khi nhìn thấy Hạnh nữ nhân viên lễ tân vô cùng kinh ngạc, chẳng phải vừa rồi cũng có một cô gái giống như Hạnh đi vào sao? Sao lại có thêm một cô gái… Nghĩ vậy thôi nhưng phận làm thuê nhỏ bé như cô ta cũng không dám bàn tán nhiều. Hạnh được cô ta báo cho biết số phòng của Mạnh, Hạnh hồi hợp vì đây là lần đầu tiên đến nơi này,không hiểu sao càng tới gần tim cô càng đập nhanh liên hồi.

Đứng trước cửa phòng số 444,Hạnh thấy cửa phòng không khóa.Cô liền đẩy nhẹ cửa đi vào, đập vào mắt cô là hình ảnh khiến cô đứng chết lặng như trời trồng.

Mạnh cởi trần để lộ khuôn ngực săn chắc đang quấn lấy cô gái trên người không một mảnh vải đầy say mê cuồng nhiệt trên ghế Sofa. tim Hạnh như ngừng đập khi chứng kiến cảnh tượng này,một hình ảnh khác khiến Hạnh rơi vào trạng thái hoảng loạn như người điên chính là khi Hạnh nhìn chằm chằm trên tấm lưng trần rộng lớn của Mạnh, Hạnh lắp bắp ôm miệng nói:

– Hình xăm đó… Hình xăm đó.không thể nào… A… A…

Hạnh hoảng loạn la hét quay đầu bỏ chạy như bị ma đuổi, cảm giác của cô lúc này thật sự vô cùng kinh khủng, người đàn ông cô yêu đang làm tình trước mặt cô với người em gái cô chưa từng thừa nhận.

Hơn nữa còn một sự thật kinh khủng mà Hạnh không bao giờ nghĩ tới.Hình ảnh của ba năm trước ùa về trong đầu cô, Người đàn ông cầm thú năm đó đã điên cuồng dày vò trên cơ thể cô lại chính là Mạnh, còn nổi đau nào hơn.

Hạnh khóc như mưa chạy nhanh ra khỏi khách sạn trước ánh mắt ngỡ ngàng của cô lễ tân lúc nãy.

Mạnh sau khi nghe tiếng hét của Hạnh sau lưng hắn quay lại đã thấy Hạnh đã bỏ chạy,không kịp ngăn Hạnh lại hắn chỉ đấm tay thật mạnh lên tường buông tiếng chửi thề:

– Mẹ kiếp…

Rồi Mạnh nhìn cô gái đang trần truồng trước mặt hắn, phải cô gái đó là Thiên Tình,từ mười hôm trước, trong một lần Mạnh vào thăm Tình,cô ấy đã tỉnh lại như một kì tích.Cũng trong thời gian này vì cảm giác có lỗi với Tình,lại thêm Tình không còn ai bên cạnh nên Mạnh vẫn hay qua lại thường xuyên giúp đỡ Tình. nhưng hôm nay, khi chuẩn bị đến với Hạnh, Tình đến đây với bộ dáng mệt mỏi,Tình nói với Mạnh cô đau đầu nhờ Mạnh xoa bóp dùm.Mạnh muốn chở cô đi bệnh viện nhưng Tình một mực không chịu.

Trước cám dỗ của Tình Mạnh khó lòng thoát được nên bây giờ hắn ta phải rơi vào tình huống khó khăn như này.Mạnh quay sang nói với Tình:

– Em nghĩ ngơi trước, anh phải đi xem cô ấy như thế nào?

– Sao.. Sao lại là chị ấy chứ, anh có biết hơn hai năm qua một mình em nằm trên chiếc giường đơn lạnh, em luôn nghe được lời nói của mọi người chỉ là em không tỉnh dậy được thôi. Cho đến khi anh vào thăm em, em như được tiếp thêm sức mạnh, cuối cùng ông trời cũng thương xót cho em. Anh nói đi tại sao anh lại đối xử với em như vậy?

– Anh… Anh xin lỗi, anh không xứng với em, người anh yêu là Hạnh. Thật ra, có một sự thật anh phải nói cho em biết:Hạnh chính là cô gái anh từng cưỡng bức năm xưa, anh muốn bù đắp cho cô ấy.

– Anh… Anh sao lại có thể làm chuyện bỉ ổi như vậy với chị ấy chứ.

– Anh bị người ta bỏ thuốc, em biết đó nên khi nhìn thấy em,anh đã từng lầm tưởng em là cô ấy. Em là cô gái tốt, anh hi vọng em sẽ có được hạnh phúc.

Nghe lời Mạnh nói Tình chỉ biết ôm mặt khóc,Tình thấy Hạnh vô cùng đáng thương, còn nổi đau nào hơn khi phát hiện sự thật đau lòng này nữa. Tình vội gạt nước mắt, cô ngậm ngùi nói với Mạnh:

– Anh đi đi, phải tìm bằng được chị ấy về.Em… Em chúc hai người hạnh phúc.

– Cám ơn em.

Nói rồi Mạnh lao như điên ra khỏi khách sạn, hắn gọi điện thoại về nhà hỏi thím Năm thì được biết cô đi tìm hắn vẫn chưa thấy về.lúc này tâm trạng hắn như ngồi trên đống lửa,ở đây Hạnh đâu quen biết ai cơ chứ,đêm hôm khuya khoắt một mình cô lang thang ngoài đường thật là rất nguy hiểm.

Hắn tìm cô khắp nơi nhưng không thấy,chẳng biết phải làm sao Mạnh đành quay lại biệt thự chờ cô.

Về đến biệt thự,đợi cô đến hơn nửa đêm Mạnh đi đi lại lại trước khoảng sân rộng lớn,hắn tự trách mình sao lại hồ đồ như vậy.

Chiếc xe đỗ trước cổng Mạnh nhìn ra thấy Hạnh được Tài dìu xuống trong tình trạng quần áo xộc xệch xỉn không biết trời trăng gì. Cô luôn miệng nói:

– Buông ra, tất cả đàn ông các người đều là đồ tồi,Mạnh… tôi hận anh…

Mạnh nghe mà thấy tim như bị Dao cắt, phải hắn chính là thằng tồi,đã nhiều lần làm cô tổn thương. Mạnh vội vàng lao tới đỡ lấy Hạnh trên tay Tài thì bất ngờ Tài vung cú đấm vào mặt Mạnh:

– Thằng Chó, mày đã làm gì khiến Hạnh phải ra nông nổi này, nếu không phải tối nay tao có mặt tại đó thì bây giờ cô ấy đã bị một đám đàn ông đùa bỡn rồi mày biết không?

– Mày về nước khi nào? Mày,, mày nói cái gì, bọn chó nào dám động đến Hạnh?

– Tao đã xử chúng rồi,mày có phải là đàn ông không, nếu không chăm sóc được Hạnh tao sẽ mang cô ấy đi.

– Mày dám.

– Sao không dám chứ, ngày đó tại tao nhu nhược,hơn nữa Hạnh lại yêu mày tao mới buông tay, mày xem, mày đã làm gì Hạnh chứ, ngay cả chút lòng tin cũng không có thì mày lấy tư cách gì để yêu cô ấy.

Nghe Tài nói Mạnh như người mất hồn, phải hắn không xứng có được Hạnh, nhưng Hạnh là của hắn, hắn không có được thì bất kì kẻ nào cũng không có được, nhất là Tài. Mặc Tài nói gì, Mạnh vẫn dành lấy Hạnh trên tay Tài ôm chặt cô vào lòng như ôm một bảo vật vô giá vừa mất đi mới tìm lại được,Mạnh xoay người dứt khoác ôm Hạnh vào trong không quên bỏ lại một câu với Tài.

– Hôm nay rất cảm ơn mày, nhưng đừng can thiệp sâu vào quan hệ của tao và Hạnh nữa, dừng ở đây đi, tao không muốn phải trở mặt với mày.

Tài lại một lần nữa đứng nhìn Hạnh bị Mạnh ôm đi, hắn bất giác siết chặt tay lại hét to cho Mạnh nghe:

– Tao sẽ cho mày thêm một cơ hội cuối cùng, nếu vẫn làm Hạnh đau khổ tao không tiếc giá nào để trở mặt với mày đâu.

Nói xong Tài lên xe phóng vụt đi như một cơn gió.Mạnh nghe xong hắn vẫn bước nhanh vào trong, lòng tự nhủ “Tao sẽ không bao giờ để Mày có được cơ hội đó “.

Nhưng đời mà ai biết trước chữ ngờ, nhất là trong tình yêu.Liệu Hạnh sau khi đã biết được bí mật về Mạnh thì cô có rời xa Mạnh hay vẫn tiếp tục làm một tình nhân bị Mạnh chà đạp. Mời mọi người theo dõi chương kết truyện vào ngày mai nha.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20

« »