Gái ngành (p16)

– Sao lại là bà, sao bà lại tới đây?

Người vừa bấm chuông dồn dập kia không ai khác chính là bà Mộng Cầm.Theo sau bà ta còn có thêm ba tên đàn ông cao to lực lưỡng. Cô còn chưa nói hết câu thì cô nhận một cái tát như trời giáng vào mặt.

– Đồ đê tiện, cô làm con gái tôi ra nông nổi như vậy, trước cô quyến rũ chồng tôi, sau cô lại đeo bám người yêu nó, có biết liêm sỉ là thế nào không?

Bị ăn tát bất ngờ,Hạnh không kịp tránh né, gương mặt xinh đẹp của cô sưng vù hiện lên năm dấu tay của bà ta.Hạnh đau đớn ôm mặt lại nhìn bà ta bằng con mắt đầy thù hận, thấy cô như vậy bà ta càng thêm tức tối.

– Đúng là con của thứ tiện nhân thì cũng đê tiện chẳng khác nào mẹ của cô, muốn học đòi trèo cao sao?

– Bà không có tư cách xúc phạm mẹ tôi.

– Còn dám to mồm, để xem hôm nay tôi dạy dỗ cái đồ hồ ly tinh nhà cô như thế nào.Tụi bây đâu vào xử nó cho tao,nhìn nó ngon lành như vậy bọn mày biết làm gì rồi chứ.

Thấy bọn họ xong vào bên trong Hạnh hốt hoảng thụt lùi về phía sau, cô run rẩy nói:

– Bà… Bà muốn làm gì?

– Làm gì sao? Thì làm cho thứ đồ ti tiện như mày được sung sướng, cái thứ chuyên đi mồi chài đàn ông như mày phải để cho những tên này thoả mãn mày mới được..

Nói rồi bà ta đánh mắt ra hiệu cho ba thằng phía sau đi tới, ba gã kia nhanh chóng tới bắt lấy tay Hạnh,lôi cô vào bên trong biệt thự.Thấy Hạnh xinh đẹp ba tên đó nhìn cô bằng ánh mắt dâm đãng thèm khát.Chúng nhìn chằm chằm vào bộ ngực của cô đầy khoái trá,nơi đó của cô vì sợ hãi mà cứ liên tục nhấp nhô,chúng nuốt nước bọt ừng ực vào cổ họng,một thằng nhịn không được đưa tay xé nát chiếc áo ngủ cô đang mặc,hai mắt của bọn chúng sáng rực như lửa thiêu nhìn đôi gò bông tuyết lê của cô một cách thô bỉ.

Thấy bọn chúng phấn khích như vậy, bà Mộng Cầm cười lên đầy thích thú

– Tụi bây cứ từ từ mà chơi nó, nhớ là phải “chăm sóc ” nó chu đáo, cẩn thận, làm xong quay chip lại cho tao,cái bộ mặt dâm đãng của nó mà đưa lên mạng chắc sẽ rất thú vị lắm đây.

Nói rồi bà ta cười ha ha như kẻ điên,bà ta híp mắt lại lộ ra vẻ ngoan độc,thực ra sau khi biết được Hạnh là con gái chồng mình, lại vì cô mà Thiên Tình rất có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại được, hơn nữa cô lại dám dụ dỗ người đàn ông của con gái bà ta, bao nhiêu đó cũng đủ để bà ta điên tiết lên, bà ta thề sẽ không tha cho cô.

Bà ta thuê ba gã đàn ông giang hồ kia giá khá cao, sau nhiều ngày theo dõi Mạnh, chúng báo lại địa điểm nơi Mạnh bao nuôi Hạnh,bọn này cũng chỉ là dạng tôm tép từ xa tới nên không biết Mạnh là người như thế nào, nếu không có cho bọn chúng thêm 10 cái mạng bọn chúng cũng không dám đụng đến Hạnh.Sau khi biết được nơi ở của Hạnh, hôm nay là thời gian thuận lợi để bà ta ra tay cho người hãm hại cô.

Nghe thấy bà Mộng Cầm nói như vậy, Hạnh sợ hãi mặt cô trắng bệch không còn giọt máu, cô biết với sức lực của cô không thể nào chống lại ba gã đàn ông lực lưỡng này.Hạnh nhìn chằm chằm về phía bà Mộng Cầm,tay cô bị bọn kia khống chế,cô bây giờ đã bị khỏa nửa thân trước những ánh mắt dâm dục của bọn kia, Hạnh vô cùng nhục nhã, cô ra sức giãy dụa chửi rủa bà ta:

– Đồ độc ác,ông trời có mắt sẽ không tha cho bà đâu,tôi nguyền rủa bà.

– Bốp,ranh con, còn mạnh miệng được sao, tụi mày sao còn ngây ra đó làm gì,bọn mày cứ mặc sức chơi đùa với nó, chơi cho nó chết cho tao.

Đánh Hạnh xong,bà ta phủi tay mình như phủi thứ gì dơ bẩn vậy.Rồi bà ta đi tới ghế ngồi xem trò hay.

Hạnh bị đánh liên tục hai cái vào mặt,gương mặt cô đau rát không thôi.Hạnh thầm nghĩ cô thà cắn lưỡi chết chứ không để bị bọn kia làm nhục. Hạnh dùng sức cắn mạnh vào lưỡi mình, máu từ miệng cô tuôn ra nhìn vô cùng kinh dị. Bọn chúng bất ngờ trước hành động liều mạng này của Hạnh, ngay cả bà Mộng Cầm cũng hốt hoảng, bà ta vội la lên.

– Nhanh bóp mạnh miệng nó, không để nó cắn đứt lưỡi bây giờ, bọn mày đúng là một lũ ăn hại,có một đứa con gái trói gà không chặt xử lý cũng không xong.

Nghe bà Mộng Cầm quát, bọn chúng bực bội nhưng không nghĩ được nhiều,một tên nhanh chóng bóp mạnh miệng cô,bắt cô phải mở miệng ra,Hạnh không thể tự sát được, cô nhắm mắt lại trông chờ Mạnh sẽ đến cứu cô.

Không biết Sao lúc này cô chỉ nghĩ tới Mạnh,nghĩ tới khuôn mặt lạnh lùng của hắn, người mới vừa rồi còn nấu cháo cho cô.Gương mặt Hạnh đầy nước mắt và máu. Sau khi thành công ngăn cản cô tự sát, nhìn gương mặt xinh đẹp nhưng sưng vù đầy máu của cô, bọn chúng cũng thấy mất hứng, liền quay sang hỏi bà Mộng Cầm:

– Bây giờ sao bà?

– Sao trăng gì, nó còn chưa chết mà, tiếp tục chơi nó đi,nếu bọn mày không muốn tao gọi bọn khác tới.

– Nhưng… Mặt nó máu me, ghê quá, tụi tôi không hứng nổi.

– Tụi mày chỉ giỏi suy nghĩ bằng nửa thân dưới, không biết lau chùi máu cho nó à, Sao ngu vậy? Làm nhanh đi, nãy giờ mất thời gian quá rồi.Lôi nó vào phòng đi, đừng làm ở đây bẩn mắt tao.

Nghe bà ta nói có lý, con mồi ngon như vậy không xử bọn chúng cũng thấy tiếc, một đứa nhặt chiếc áo khi nãy của cô bị xé rách lên lau máu trên miệng cô,xong bọn nó lôi cô vào phòng. Hạnh lắc đầu dãy dụa, cô càng dãy thì ngực cô càng đung đưa, không chịu được một thằng đưa tay bóp mạnh vào ngực cô.thằng khác bóp bên kia, hai thằng ra sức xoa bóp mạnh bạo,nhìn nhau cười nham nhở:

– Ngon, đúng là hàng ngon, nào cô bé bọn anh đến thoả mãn em liền đây.

Hạnh vì cắn lưỡi cô không nói được chỉ khóc lóc rồi ra sức lắc đầu, cô càng chống cự càng làm bọn chúng phấn khích.Ném mạng cô lên giường,Hạnh sợ hãi ôm lấy cơ thể thụt lùi về phía sau, bọn chúng nhìn cô cười đầy khả ố.

Ba thằng bọn chúng cởi hết quần áo của chúng ra,lao về phía Hạnh giật phăng chiếc quần lụa cô đang mặc, trên người cô lúc này không còn mảnh vải che thân, cơ thể lõa lồ phơi bày dưới ánh mắt tà dâm của bọn chúng.

Một thằng giữ chặt lấy tay cô không để cô chống cự, một thằng thì bóp miệng cô tránh để cô tự sát lần nữa, thằng còn lại ở phía dưới đè lên đôi chân thon dài của cô.Tay của bọn chúng ra sức nhào nặn khuôn ngực sữa no đủ của Hạnh,gã ta há miệng ngậm lấy đôi nhũ hoa hắn ra sức liếm mút trông vô cùng ghê tởm.

Hạnh nhục nhã vô cùng,cô ước được chết đi ngay lúc này nhưng không làm gì hơn được,Hạnh chỉ nhắm mắt nằm im để bọn chúng ra sức mà chà đạp cô.Khi chiếc lưỡi gớm ghiếc của gã kia trượt xuống nơi nhạy cảm của cô,một lực đạo rất mạnh đá ngay vào đầu gã ta khiến gã ta văng ra vài mét rồi ngất liệm tại chỗ.

Hai gã còn lại nhìn người đàn ông vừa bước vào đang đi về hai gã bằng ánh mắt hoảng hốt như nhìn thấy Thần Chết.

Hạnh nằm im hồi lâu,thấy bọn chúng không có hành động gì tiếp theo, không gian im ắng vô cùng, Hạnh lấy can đảm mở mắt ra,đập vào mắt cô là hình ảnh một người đàn ông cô luôn nghĩ trong đầu lúc này, nhìn cô bằng ánh mắt xót xa, Hạnh không do dự nhanh chóng lao tới ôm chầm lấy Mạnh nước mắt cô tuôn rơi không ngừng.

Mạnh ôm cô vào lòng như vỗ về một đứa trẻ, hắn nhẹ nhàng nói:

– Đừng sợ,có anh ở đây rồi.

Hạnh như tìm được cảm giác an toàn cô ra sức ôm Mạnh chặt hơn.Khỏi phải nói Mạnh đã lo lắng cho cô như thế nào, trên đường chạy về đây hắn ta vượt qua không biết bao nhiêu cái đèn đỏ.

Sau khi rời đi, không hiểu sao mắt Mạnh cứ giựt liên tục không ngừng tâm trạng bồn chồn không yên. Tới phòng làm việc hắn ta vội mở camera biệt thự nơi Hạnh ở mà trước đó hắn đã sai người lắp đặt. Khi nhìn thấy bà Mộng Cầm cùng ba tên đàn ông đứng trước cổng biệt thự hắn đã biết có chuyện chẳng lành.

Tức tốc hắn gọi cho mười tên đàn em theo sau còn hắn lao ra lái xe vội vàng về đây, nhưng vẫn để Hạnh chịu không ít tủi nhục. Đôi mắt sắc lạnh nhìn xuống ba gã đàn ông còn đang bất tỉnh nằm dưới sàn nhà,hắn nhất định để bọn chúng trả một cái giá cực đắt, kể cả người đàn bà thâm hiểm đang ngồi sợ hãi ngoài kia khi thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí của hắn lao vào.

Hạnh vẫn run rẩy trong lòng Mạnh, thấy cô như vậy Mạnh càng đau lòng nhiều hơn,nhìn xuống khuôn mặt đẫm nước mắt của cô,gương mặt trắng noãn của cô lúc này vừa trắng bệt vừa sưng vù Mạnh thấy còn vài vệt máu khô trên miệng cô,hắn trông cô có vẻ gì đó không ổn,hắn nhẹ nhàng bảo cô há miệng ra cho hắn xem, nhưng cô cứ liên tục lắc đầu.

Mạnh đành phải bưng mặt của cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt hắn, khuôn mặt lạnh lùng kiên Nghị của hắn bây giờ chỉ toàn vẻ cưng chiều lo lắng cho cô, Hạnh nhìn hắn ta như vậy lòng cô dáy lên một sự ấm áp đến lạ. Hắn nghiêm túc nhìn cô nói:

– Ngoan, há miệng anh xem.

Nghe giọng điệu đầy quan tâm nhẹ nhàng của Mạnh Hạnh ngoan ngoãn gật đầu, cô khó khăn há miệng ra,Mạnh nhìn vào bên trong khoan miệng của cô, đầu lưỡi gần như bị cô cắn nát,bàn tay Mạnh siết chặt thành nắm đấm,hắn một lần nữa nhìn về ba gã đang ông đang trần như nhộng nằm dưới kia như một tử thần đòi mạng.

Vội lấy quần áo trong tủ mặc lại cho cô, Mạnh ôm cô chạy nhanh xuống lầu, trước khi đi hắn không quên quay đầu lại nhìn bà Mộng Cầm xong lại nhìn sang bọn đàn em nói:

– Thưởng cho tụi bây đó,mặc sức chơi đùa cho tao.

Nghe Mạnh buông lời tàn nhẫn,bà Mộng Cầm lúc này đã tỉnh táo hơn như không tin vào tai mình, biết không thể nào thoát được bà ta nhìn Mạnh ra sức kêu gào:

– Cậu không được đối xử với tôi như vậy, làm ơn nghĩ đến Thiên Tình tha cho tôi đi.

Bước chân Mạnh dừng lại khi nghe bà ta nhắc tên Thiên Tình, nhưng nhìn xuống cô đang tội nghiệp vì mệt mỏi và sợ hãi cô ngủ thiếp đi trong vòng tay Mạnh.Mạnh dứt khoác bước đi mặc kệ bà ta khóc lóc van xin đằng sau lưng hắn.

Sau khi Mạnh rời đi, tiếng khóc lóc thảm thiết,tiếng quần áo bị xé rách cùng tiếng thở dốc của bọn đàn ông tạo nên một âm thanh vô cùng chói tai ghê tởm. Lúc đầu bà ta kêu la,sau cùng cũng bị dục vọng tuôn trào bà ta rên lên đầy dâm đãng, mười tên đàn ông thay phiên lắc lư trên cơ thể bà ta,cuối cùng vì không chịu được sự thô bạo của bọn họ, bà ta ngất luôn tại chỗ.

Mặc kệ bà ta đã ngất bọn chúng vẫn dày vò trên người bà ta, đến cuối cùng tất cả đã thoả mãn, bọn chúng lên phòng lôi ba tên kia xuống xong rời đi để mặc bà ta trần truồng nằm đó, trên cơ thể bà ta toàn là những dấu xanh tím cào cấu cùng những chất dịch nhầy tanh hôi, trông bà ta vô cùng đáng thương nhếch nhác.

Phía dưới hạ thân bà ta máu tuôn ồ ạt hoà lẫn với chất lỏng trắng đục trông vô cùng đáng sợ. Bà ta cuối cùng cũng bị trừng trị đích đáng, gieo nhân nào ắt gặt quả đó.

Sau khi tỉnh dậy bà Mộng Cầm nhìn khắp cơ thể đầy chất dịch nhầy sau một trận hoan ái tập thể, nơi hạ thân máu vẫn ra không ngừng,bà ta vô cùng nhục nhã và hoảng loạn, vội lết cái thân tàn vào phòng để tắm rửa sạch sẽ cơ thể bẩn thỉu của mình,vì quần áo bị xé hết bà ta vội vàng mặc nhanh đồ của Hạnh ra khỏi biệt thự bà ta chân vẫn run rẩy không ngừng,không một lần dám quay đầu nhìn lại nơi đáng sợ này.

Sau khi về đến nhà bà ta cứ nhốt mình trong phòng ngủ,ngay cả ông Thiên Ân tới gần bà ta cũng tỏ ra hoảng sợ, nhiều đêm bà ta giựt mình hoảng loạn cứ luôn miệng la lên:

– Đừng đụng vào tôi, rồi a.. A.. Um.

Nghe thôi ông Thiên Ân cũng hiểu bà ta xảy ra chuyện gì,ông cũng thương bà Mộng Cầm nên khi thấy bà ta như vậy ông ấy vô cùng tức giận đã cho người bí mật điều tra mới biết được nguyên nhân là do bà ta mang người tới hãm hại Hạnh nên mới bị gậy ông đập lưng ông,nếu không phải bà ta thì người bị cưỡng bức tập thể sẽ chính là Hạnh. Một bên là vợ một bên là đứa con gái ông luôn mặc cảm tội lỗi với nó.Ông không biết làm gì hơn, thôi thì do bà ta tự làm tự chịu, hại người thành ra hại mình.

Sau nhiều đêm như vậy bà Mộng Cầm rơi vào trạng thái trầm cảm, có xu hướng tự ngược đãi bản thân,dần dần dấu hiệu ngày càng nặng hơn rồi trở nên điên loạn.Ông Thiên Ân đưa bà ta vào nhà thương điên, lo lót tiền cho bác sĩ dặn dò họ chăm sóc chu đáo cho bà ta.

Chỉ có vài ngày mà ông Thiên Ân nhìn như già hơn cả chục tuổi, bây giờ ông chỉ còn trơ trọi một mình, vợ con ông đều do nghiệp của ông mà phải trả giá đắt. Trước đó ông nhiều lần có tìm đến gặp Hạnh mong cô tha thứ nhưng chỉ nhận được câu:

“Ông về đi, giữa tôi và ông không có gì để gọi là tha thứ hết,đối với tôi ba tôi đã không còn tên đời này từ lâu rồi, nếu ông thật sự nghĩ đến tôi thì từ giờ về sau đừng tới llàm phiền tôi nữa, chăm sóc tốt cho Thiên Tình ”

Nhớ lại từng lời cô nói ông nghẹn đắng hết trong tim.Ông hối hận không thôi,rồi ông quyết định lập di chúc để lại hết toàn bộ tài sản của mình cho Hạnh mong bù đắp chút gì cho mẹ con cô.

Ông ra sức tìm kiếm tung tích mẹ Hạnh nhưng vẫn hoài công vô ích,chán nản,dằn vặt phần vì lo nghĩ lại sẵn có bệnh tim trong người,tuổi cao sức yếu,trong một lần bị lên cơn đau tim mà không có ai bên cạnh nên ông đã ngất rồi chết trong phòng ngủ của mình,người ta phát hiện ra ông đã là 5ngay sau,người phát hiện ra ông chính là thím ba giúp việc nhà lâu năm cho gia đình ông Thiên Ân..

Thím ba sau một tháng xin nghỉ phép về quê lo cho con gái sanh đẻ,khi lên thấy nhà cửa vắng tanh,thím ấy cứ nghĩ ông bà chủ vào viện thăm cô chủ Thiên Tình, nên thím chỉ lo dọn dẹp lau chùi nhà như mọi khi công việc thím ấy thường làm.Khi vào phòng lau dọn thím hoảng sợ nhìn thấy Ông Thiên Ân đã nằm chết ở đó từ bao giờ.

Thiên Tình vẫn vậy, vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, cô ấy nằm trên giường bệnh,gương mặt vẫn hồng hào như một người đang ngủ say.

– —-

Trở về ngày hôm đó Hạnh được Mạnh đưa đi cấp cứu kịp thời,đầu lưỡi cô tuy bị cô cắn nát nhưng còn may là chưa đụng tới gân nên không ảnh hưởng gì nhiều. Sau khi làm tiểu phẫu nối lại theo lời dặn dò của bác sĩ, Hạnh uống thuốc rồi cô cũng dần bình phục.

Mạnh vì không muốn cô bị ám ảnh về ngày kinh hoàng đó đã đưa cô đến một ngôi biệt thự khác của hắn để cô ở đó yên tĩnh điều trị.Hắn cho người về quê cô, mời thím Năm lên chăm sóc bầu bạn với cô. Dù sao thím ấy cũng là người thân thuộc đối với cô, như vậy cô sẽ bớt cô đơn buồn chán hơn, hắn thì hay đi sớm về khuya cũng không ở đây thường xuyên được. Từ hôm được Mạnh cứu kịp thời, Hạnh càng có tình cảm sâu sắc với Mạnh hơn, cô gần như ỷ lại, phụ thuộc tất cả vào Mạnh.

Mạnh biết hắn đã yêu cô, yêu một cô gái hắn từng cưỡng bức,hắn sợ không biết khi cô phát hiện được sự thật này liệu cô có tha thứ cho hắn hay không?

Sau cái chết ông Thiên Ân,khi nghe tin Hạnh chỉ thoáng buồn nhưng cô cũng không thương tâm cho lắm, vì với ông ấy cô không có tình thân máu mủ.Luật sư tới gặp cô bàn về vấn đề tài sản ông ấy đã lập di chúc để lại hết cho cô.

Hạnh bất ngờ trước hành động này của ông Thiên Ân, nhưng cô quyết đinh từ chối không nhận, cô làm thủ tục với Luật sư sang tên lại cho Thiên Tình khi cô ấy tỉnh lại,nếu như Thiên Tình không tỉnh lại thì số tài sản đó cứ bán đi qui ra tiền mặt mang ra làm từ thiện.Hạnh nghĩ dù sao trước giờ không có số tài sản này cô vẫn sống được, cô không muốn nợ nần gì ông ấy hết.

Mẹ của Hạnh sau khi được chữa trị đúng cách bà đã bình thường trở lại,vì muốn để Hạnh được bất ngờ, Mạnh đã đưa mẹ Hạnh trở về gặp cô.Khỏi phải nói bà đã biết ơn Mạnh nhiều như thế nào,cuối cùng bà cũng được gặp lại Hạnh, cô con gái mà bà mang nặng đẻ đau nhưng chưa bao giờ bà làm tròn trách nhiệm của một người mẹ.

Hôm nay,Hạnh đang ngồi vẽ sau vườn,tâm trạng cô không hiểu sao vui mừng nao nao đến lạ.Mạnh từ bên ngoài đi vào,sau lưng hắn ta là một người phụ nữ trung niên nhưng nét đẹp vẫn không phai mờ theo năm tháng.

Thấy cô đang vẽ say sưa mà không phát hiện hắn đi vào, Mạnh đành hắn giọng:

– Hưm.

Nghe tiếng Mạnh Hạnh quay đầu lại mỉm cười nhưng khi nhìn thấy người phụ nữ đứng sau Mạnh, hốc mắt cô đỏ hoe, nước mắt cô vô thức rơi không ngừng,Hạnh run rẩy đứng dậy, miệng cô lắp bắp gọi người phụ nữ đó:

– M… Mẹ… Mẹ

Nghe được tiếng con gái gọi mình bà Kim Quyên vui mừng rơi nước mắt bà vội chạy tới ôm chầm lấy Hạnh, đứa con gái mà sau hơn 18 năm bà mới tỉnh táo thật sự để gần gũi ôm ấp cô.

– Hạnh… Hạnh con, mẹ về rồi đây, mẹ… Mẹ thật có lỗi với con, những năm qua con đã khổ cực không ít rồi.

Hạnh lắc đầu liên tục, cô khóc hơn mưa ôm chặt mẹ lại chỉ sợ buông tay ra mẹ cô lại biến mất, cô sợ đây chỉ là giấc mơ, cô liên tục nhéo lên cánh tay mình.Cảm giác đau đớn chân thật Hạnh vui mừng biết đây không phải là giấc mơ.

– Mẹ ơi, mẹ ơi con không khổ chút nào, cuối cùng mẹ đã hết bệnh rồi, mẹ về với con rồi,mẹ…. Từ giờ đừng xa con nữa nha mẹ.

– Ừ, con gái ngoan của mẹ, mẹ yêu con.

Vừa nói bà vừa vuốt đầu Hạnh đầy yêu thương, hai mẹ con gặp nhau mừng mừng tủi tủi quên luôn sự hiện diện nãy giờ của Mạnh.

Thấy Hạnh thương tâm như vậy Mạnh đau lòng đi đến bên cạnh nói với cô:

– Được rồi, em cho mẹ nghỉ ngơi nữa chứ, mẹ đi đường xa mệt rồi, mình vào nhà để thím năm nấu gì cho mẹ ăn,em còn nhiều thời gian để tâm sự cùng mẹ mà.

– Em… Em quên mất, mẹ mình vào nhà thôi.

Hai mẹ con nắm chặt tay nhau đi vào nhà,Mạnh nhìn sau lưng cô bất giác gương mặt tuấn tú lạnh lùng nở một nụ cười ấm áp.

Mẹ Hạnh sau khi biết ông Thiên Ân đã chết bà cũng ít nhiều đau lòng,dù sao tình nghĩa vẫn có với lại bà đã có với ông ấy đứa con là cô. Bà ở với cô được một tháng thì bà ấy muốn tâm mình được thanh tĩnh, bà nói với Hạnh muốn vào chùa làm công quả suốt đời. Hạnh ban đầu không đồng ý xa mẹ nhưng nghĩ đến đây là nguyện vọng của bà, nên cô đành chấp nhận để bà đi.

Mẹ Hạnh vào sống trong ngôi chùa ngày trước Hạnh thường tới,nhiều lần vào thăm bà thấy gương mặt bà toàn là nụ cười hạnh phúc,Hạnh yên lòng thầm mong mẹ cô sống một đời bình an,đời bà đã trải qua khổ cực quá nhiều rồi.

Những tưởng cuộc đời Hạnh sẽ được sống yên bình bên người đàn ông cô yêu đến cuối đời nhưng sóng gió lại một lần nổi lên,Những hiểu lầm ghen tuông chồng chất đã một lần nữa đẩy Hạnh rơi vào chốn tăm tối.

Mặc dù sống bên cạnh người cô yêu nhưng cô chẳng khác gì loại gái điếm rẻ tiền, để mặc Mạnh dày vò trên thân xác mỗi đêm,buông lời lẽ thô tục xúc phạm cô.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20

« »