Gái ngành (p11)

Mọi người cứ xì xào bàn tán về Tình, ngay cả Hạnh cũng phải công nhận, hôm nay Thiên Tình rất đẹp,một vẻ đẹp mà không lời nào diễn tả được, ngay cả cô là con gái còn mê mẩn nữa huống chi cánh đàn ông cứ nhìn Tình mãi không thôi. Thiên Tình và Mạnh quả nhiên là một cặp trời sinh, trông họ rất xứng đôi,trai tài gái sắc.Nhìn hai người họ hạnh phúc bên nhau không biết vì sao Hạnh cảm thấy chua xót trong lòng.

Nhạc bật lên, mỗi người đều có cho mình một người bạn nhảy, riêng Hạnh cô vẫn đứng một mình, ở đây Hạnh không quen biết ai, nói thật vì sự nhiệt tình của Thiên Tình nên cô mới đến đây.Hạnh đi tới bàn cầm lên ly rượu vang, cô đứng vào một góc tự thưởng thức ly rượu trên tay.

Chợt từ bên ngoài một đôi đi vào khiến ai cũng phải trầm trồ ngước nhìn, người đàn ông đẹp như tượng tạc, gương mặt điển trai,phong thái lịch lãm đang khoác tay một cô gái đi vào, cô gái này có gương mặt xinh như búp bê,nhìn cô ấy rất ngây thơ trong sáng,chỉ muốn ôm vào lòng mà bảo vệ. Hạnh cảm thấy chạnh lòng,đôi mắt xinh đẹp của cô đượm buồn khi nhìn người đàn ông đó.

Hôm giờ anh ta không làm phiền mình thì ra là đang bận đi với người đẹp, Hạnh nhếch môi nghĩ thầm, cô cầm ly rượu vang trên tay bất giác uống cạn một hơi. Không phải Hạnh ghen tuông khi nhìn thấy Tài đang tay trong tay thân mật cùng cô gái khác, nhưng cô có một cảm giác mất mát trong lòng. Như cảm nhận được một ánh mắt đang nhìn mình, đang mỉm cười cùng cô gái kia khuôn mặt Tài cứng đờ khi nhìn thấy Hạnh, cô nhận thấy trong mắt Tài là sự lúng túng, Hạnh nghiên đầu nhìn Tài, cô trao cho anh một nụ cười rạng rỡ, nụ cười mà trước giờ Tài chưa từng nhìn thấy, nó đẹp và in sâu vào tâm trí của Tài, giây phút này Tài thật sự lo sợ sẽ mất Hạnh,có một cảm giác nói không nên lời.

Nhận thấy sự khác thường của Tài, cô gái đi bên cạnh anh nhìn theo ánh mắt đang ngẩn ngơ của Tài là một cô gái vô cùng xinh đẹp đang mỉm cười với Tài nhưng nụ cười không phải xã giao mà cô gái đi bên Tài cảm nhận trong nụ cười này có sự chúc mừng có chua xót và có cả sự buông bỏ, cô gái đó là ai sao lại đặc biệt như vậy, chỉ bằng một nụ cười đã làm người khác ấn tượng khó quên.

Thiên Tình cùng Mạnh đi tới bên Tài bốn người bọn họ đứng với nhau tạo nên một bức tranh hoàn mỹ,sinh động và chói loá. Mạnh nãy giờ hắn ta đang tìm kiếm bóng hình của Hạnh, khi nhìn Hạnh, Mạnh đã ngẩn ngơ xao xuyến,hôm nay thật sự Hạnh rất đẹp,Mạnh nhìn theo Hạnh mãi cho đến khi hắn ta lên sân khấu cùng gia đình Tình khi nhìn lại thì không thấy cô đâu.

Bây giờ nhìn thấy Tài đang đi bên cô gái khác mà không phải Hạnh, Mạnh ngạc nhiên, nhưng anh vẫn bình thản nói:

– Lâu rồi không thấy mày thì ra đang bận yêu đương cùng người đẹp,cô gái này là ai đây?

– Cẩm Tú, bạn gái tao.

– À….

Mạnh gật đầu tỏ vẻ hiểu,ánh mắt Mạnh lóe lên một tia sáng mà không ai nhìn thấy được.

– Ồ quả nhiên đặc biệt,tao đoán mình thích kiểu con gái ngây thơ, trong sáng….ví dụ như cô gái này hoặc là…

Mạnh cố ý kéo dài chữ là… ánh mắt hắn ta nhìn về phía Hạnh đang đứng gần đó như muốn nói người đàn ông này không phải chỉ yêu mỗi cô. Hạnh cũng muốn nghe thử trong lòng Tài cô có vị trí như thế nào. Thật ra mà nói Tài là một người đàn ông chuẩn mực,cô gái nào được anh yêu thương thì đó là một niềm hạnh phúc. Tài không biết nói gì Cẩm Tú là mối tình đầu của anh, sau khi nghe được Cẩm Tú về nước Tài đã vui mừng biết bao, anh bỏ hết tất cả để bên Tú, bỏ quên luôn một tình yêu vừa chớm nở trong trái tim anh, để giờ đây khi đối diện với hai người con gái anh yêu anh không biết nói sao cho phải.Thấy Tài do dự, Tú nhìn sang Hạnh,bàn tay cô ta vô thức siết chặt lại.

– Ý mày là gì? Tú là người yêu tao,cô ấy mới về nước,bây giờ ở đây cô ấy chỉ có mình tao là người thân, mày đừng đùa như vậy tránh để Tú hiểu lầm.

Nghe Tài nói xong Hạnh chỉ thoáng buồn và có chút thất vọng nhưng cô thấy nhẹ lòng, cuối cùng người nói yêu cô,giúp cô lúc nguy cấp lại chỉ là người đàn ông như vậy. Hạnh nghĩ hôm nay đến đây xem như là không còn quan hệ gì với những con người này,Hạnh rời đi trong sự im lặng, dù sao bọn ở đó, ai cũng có đôi, Cô đi đến chỉ thêm thừa. Hạnh bước đi để lại sự ngổn ngang trong lòng của bốn người bọn họ.

Vừa quay đầu lại,đi sang một góc rẽ, cô đụng trúng một người đàn ông,lúc cô gần ngã xuống thì ông ta chụp lấy tay cô kéo lên. Hạnh biết đây chắc là ba của Thiên Tình, trông cô ấy giống ông ta đến 7 phần. Cô vội đứng thẳng dậy,nhìn ông ta nói:

– Xin lỗi ông, tôi bất cẩn quá.

– Không sao, cô có bị gì không,vừa rồi tôi kéo cô hơi mạnh tay.

Nói rồi ông ta mới nhìn Hạnh, đập vào mắt ông ta là một khuôn mặt vô cùng quen thuộc của 18nam về trước.Ông nhìn thấy khuôn mặt mà ông không bao giờ quên, tuổi trẻ nông nổi,bồng bột ông đã phụ một người con gái khi cô ấy đang mang trong mình giọt máu của ông,Ông thầm mong cho những gì mình nghĩ là đúng, Ông thất thần nhìn Hạnh lắp bắp hỏi:

– Cô cô…là…

– Tôi tên Kim Hạnh.

Kim Hạnh….. ông ta cứ lẩm bẩm mãi cái tên này Kim Hạnh… Kim Quyên. Rồi ông ta vội vàng cầm lấy tay Hạnh khuôn mặt ông ta vui mừng như tìm thấy một vật vô giá. Ông vội hỏi:

– Mẹ con có phải là Kim Quyên quê ở Rạch Giá – Kiêng Giang không?

Hạnh lấy làm bất ngờ,sao ông ta lại biết tên rồi quê của mẹ cô nữa.

– Dạ,đúng mà sao ông biết mẹ tôi,mà tôi biết thì mẹ tôi không quen với người nào trên Sài Gòn,lại là một người sang trọng giống như ông, mẹ tôi hiện giờ đầu óc bà không được như người bình thường.

– Con nói sao, mẹ con bị gì?

– Xin lỗi ông, nhưng ông có thể nói cho tôi biết ông là ai không?

– Ba…. Ta là Thiên Ân là….

Chưa nói hết câu thì một người đàn bà sang trọng đi tới chỗ hai người, Hạnh đoán người phụ nữ này là vợ Thiên Ân bà ta nói với ông ấy.

– Sao anh đứng đây em tìm anh mãi, khách khứa trong đó họ đang chờ mình kìa.

– Mộng Cầm hả em, anh vừa mới ra đây có chút việc thôi.

Bà ta quay sang nhìn Hạnh, nở một nụ cười kiểu xã giao,nhưng ánh mắt bà ta dấy lên sự nghi ngờ nhìn Hạnh xong quay sang hỏi ông Thiên Ân:

– Cô gái này là ai,sao lai đứng đây với anh?

– À, cô ấy…

Thấy sự lúng túng của ông Thiên Ân bà ta càng nghi ngờ hơn, trước giờ ông ấy luôn là một người điềm đạm, bình thản trước mặt mọi sự việc sao hôm nay ông ấy lại biểu lộ một cảm xúc mà trước giờ bà ta chưa từng thấy. Mặc dù không biết vì sao ông ấy lại ngạc nhiên xen lẫn vui mừng khi nhìn thấy Hạnh nhưng thấy vẻ khó xử của ông ấy trước mặt vợ mình, Hạnh lên tiếng giải vây:

– Dạ,chào cô, con tên Kim Hạnh là bạn Thiên Tình,hôm nay đến đây chúc mừng cô ấy, nhưng con đau đầu nên về trước, ra đây con bị vấp té,cũng may được bác ấy đỡ lấy. Thôi con xin phép,hai bác vào trong đi ạ.

Nói rồi Hạnh cuối đầu chào hai người không để cho bà ấy hỏi gì thêm. Nhìn bóng lưng Hạnh rời đi,hai người họ lại hiện lên hai suy nghĩ khác nhau.Ông Thiên Ân vui mừng vì đã tìm được đứa con gái bị ông chối bỏ nhiều năm về trước, ông tự hứa sẽ không mắc phải sai lầm năm xưa nữa,ông sẽ bù đắp cho mẹ con cô thật tốt. Mộng Cầm là một người phụ nữ sắc sảo,thông minh bà không tin vấn đề đơn giản như Hạnh nói,nhất là biểu hiện khác thường của chồng bà, bà quyết sẽ tìm hiểu việc này sau, nghĩ vậy xong bà vội khoác vào tay ông Thiên Ân nói:

– Mình vào thôi anh.

Ông Thiên Ân vẫn đang thất thần đứng đó, nghe Mộng Cầm nói, ông vội giật mình rất nhanh bình tĩnh nói:

– Ừ, mình đi.

Sau đêm tiệc hôm đó, Hạnh đi làm lại như trước, ông Thiên Ân vì biết được Hạnh là con gái mình nên đã tìm gặp cô để nói chuyện.

– Alo con là Kim Hạnh phải không?

– Dạ đúng, ai vậy ạ?

– Bác là Thiên Ân đây con có thời gian không, chủ nhật này bác mời con đi uống cà phê được không?

– Dạ được bác.

Hạnh không biết vì sao khi đối diện người đàn ông này cô cảm nhận được sự thân thuộc của tình thân, cảm nhận được sự ràng buộc nào đó, nó mơ hồ khiến cô không rõ ràng nên khi được ông Thiên Ân mời cô không do dự mà đồng ý gặp.

Bà Mộng Cầm đã điều tra ra được thân thế của Hạnh,thì ra Hạnh chính là con gái riêng của chồng bà với cô giúp việc năm xưa, bà ta không phải người đàn bà độc ác nhưng cũng chẳng phải dạng hiền lành thánh thiện gì,bà ta nghĩ nếu bây giờ ông Thiên Ân nhận lại mẹ con Hạnh thì tài sản sẽ bị chia cho cô,bà bây giờ chỉ còn mỗi Thiên Tình, Thiên Phú bà ta không quan tâm dù sao Phú cũng là kết quả của một lần lầm lỡ bà cũng chẳng biết ai là cha ruột của Phú, từ nhỏ bà ta đã bỏ mặc hắn,hắn muốn gì bà ta chỉ việc cung cấp tiền cho hắn ta tiêu xài, nên khi Thiên Phú mất tích bà ta xem như trút được gánh nặng,Phú đã tiêu xài không ít tiền của bà ta,để hắn ta hưởng thụ nhiêu đó đủ rồi.

Bà ta thầm nghĩ xong rồi vạch ra trong đầu một kế hoạch hoàn mĩ để loại bỏ mẹ con Hạnh,bà không muốn bất kì ai tranh chấp tài sản với Thiên Tình.

– —-

Chủ Nhật

Tại quán cà phê Hương Phố,một người đàn ông trung niên đang ngồi với phong thái nho nhã,nhưng vẫn nhận ra được sự xúc động đứng ngồi không yên của ông ấy.Hôm nay Hạnh mặc trang phục đơn giản vẫn quần jean áo thun mà cô yêu thích, nhìn thấy ông Thiên Ân Hạnh đi đến bàn của ông ta,cô cúi đầu lễ phép:

– Chào bác, bác chờ con lâu chưa ạ?

Thấy Hạnh ông Thiên Ân vui mừng đứng dậy cầm lấy tay cô nói:

– Bác mới tới, con.. con ngồi xuống đi.Hôm nay bác làm phiền con rồi.

– Dạ không có gì đâu bác.Gặp bác con vui lắm, giữa đất Sài Gòn xa lạ này tìm được người quý mình thật khó bác ạ.

Ông Thiên Ân nhìn cô đầy xót xa xen lẫn sự dịu dàng yêu thương, ông kêu Hạnh ngồi xuống,còn ông ngồi đối diện với cô. Hạnh cảm thấy người đàn ông này không phải là dạng người tham sắc muốn tìm gái bao mới hẹn gặp cô, vì cô biết rõ thường những người như ông ta hay tìm những cô gái trẻ đẹp như cô để làm nhân tình, cô cũng không vội rút tay ra, bàn tay ôn ấy rất ấm.Thật kì lạ Hạnh cũng không bài xích ông ấy, ngoại trừ Tài và Mạnh ra, thì ông là người thứ ba cho Hạnh cảm giác này. Cô nhìn vào bàn tay ông ấy vẫn đang cầm chặt lấy tay cô, thấy ánh mắt của cô nhìn xuống tay mình ông cũng nhìn xuống, vì xúc động nên ông quên buông tay cô ra.

– Xin lỗi con, bác thất lễ rồi.

Nói rồi ông vội buông tay Hạnh cô cũng ngượng ngùng rút tay về.

– Dạ không sao, hôm nay bác hẹn con có việc gì không ạ?

– À… bác.. bác muốn xác nhận một chuyện với con.

– Chuyện về mẹ con?

Hạnh nghi ngờ nhanh nhạy hỏi lại.

– Phải, hôm trước con nói mẹ con quê ở Giồng Riềng- Kiên Giang đúng không? vậy còn ba…ba của con thì sao..?

– Ông ấy chết rồi.

Hạnh không muốn nhắc đến người cha bội bạc đó, vì ông ta mà mẹ cô giờ người không ra người, cô hận người đàn ông vô tình đó.Nghe Hạnh nhắc về ba mình với thái độ lạnh nhạt,tức giận ông ấy vô cùng đau đớn, cũng phải thôi, người như ông sao xứng đáng làm ba chứ.Nhưng vẫn còn hi vọng, ông Thiên Ân hỏi thêm:

– Con ba con vì sao lại mất?

– Một người đàn ông ruồng rẫy người phụ nữ từng ăn nằm với mình, hẹn thề sẽ cưới bà ấy làm vợ, khi bà ấy đang mang thai lại nhẫn tâm cưới người đàn bà khác khiến mẹ con trở nên điện loạn, người như ông ta còn sống trên đời này làm gì, với con ông ta không xứng…

Nghe Hạnh nói về mình trong sự căm phẫn,ông Thiên Ân mặt trắng bệch không còn khí sắc, tim ông thắt lại từng cơn đau đớn. Thấy sự khác lạ của ông ấy Hạnh vội đi qua đỡ lấy ông ấy rồi hỏi thêm:

– Bác có sao không?Bác uống chút nước đi, mà sao bác lại hứng thú muốn biết chuyện gia đình con vậy?

– Bác… không sao?

Nói rồi ông run run gọi tên cô:

– Hạnh… con…gái ba, đứa con gái tội nghiệp của ba,những năm qua con cực khổ nhiều rồi.

Vừa nói ông vừa khóc vừa vuốt nhẹ lên mái tóc suông mượt cô.Phải nói một người từng trải như ông sóng gió gì cũng đã từng vượt qua để rơi một giọt nước mắt chắc hẳn cảm xúc của ông ấy lúc này không thể nào kiềm chế được.Hạnh tưởng cô nghe lầm nên lắp bắp hỏi lại lần nữa:

– Bác… Bác… nói gì, ai là con gái bác.?

– Con… Chính là con. Hạnh con chính là con gái Bác.

– Chắc bác nhầm lẫn gì rồi, sao sao con có thể là con gái bác được?

Hạnh không tin trên đời này lại có sự trùng hợp đến như vậy, cô nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt mình,cô thầm so sánh giữa hai khuôn mặt của hai người, bây giờ cô mới nhìn kĩ,nếu nói Thiên Tình giống ông ta đến 7phần thì cô chỉ giống ông ấy 4phần, cô giống mẹ cô nhiều hơn, nhưng cô có đôi mắt giống hệt như ông Thiên Ân, mặc dù theo thời gian, đôi mắt ông ấy có vài nếp nhăn nhưng nó vẫn sáng và tinh anh rất nhiều.Đôi mắt hai người đều sâu như hút người đối diện khi nhìn vào.

Như sợ cô không tin, ông lấy trong túi ra một sợi dây chuyền có mặt là một hình trái tim màu tím,mở mặt dây chuyền ra bên trong có khắc chữ A-Q lồng vào nhau, là tên viết tắt của ông và mẹ Hạnh. Hạnh như không tin vào mắt mình, sợi dây chuyền này cô cũng có một cái,nó giống hệt với sợi dây chuyền của ông Thiên Ân,lúc trước cô thấy mẹ cô đeo trên cổ,sợ bà hay đi lung tung người ta cướp mất nên cô tháo rồi cất đi, không ngờ hôm nay nó lại là vật để cô nhìn lại ba mình, người đàn ông mà cô căm hận trước đến nay.

Bây giờ cô đã tin những gì ông ấy nói là sự thật,cô hoảng loạn muốn tìm kiếm thứ gì để bám víu vào,cô không thể nào tin có ngày mình gặp lại người cha mà cô tưởng chừng đã quên lãng.Cô đứng lên liên tục lắc đầu, miệng lẩm bẩm nói:

– Không phải..ông ta chết rồi… Ông không phải người đàn ông tệ bạc đó.

– Ba xin lỗi con, là ba không tốt.

– Ông im đi, ông không xứng đáng là ba của tôi, tại sao ông lại tàn nhẫn như vậy, ông chối bỏ tôi khi tôi vừa mới tượng hình,mẹ tôi vì ông đã trở nên điên loạn, cuộc đời tôi vì ông mà sống không bằng chết, bao nhiêu tủi nhục đau đớn tôi vì ông mà gánh chịu. ÔNG KHÔNG XỨNG.

Câu cuối cùng Hạnh hét lên thật lớn rồi cô vứt lại sợi dây chuyền lên bàn Hạnh chạy đi trong sự hoảng loạn như người điên, cô tự nhủ bao năm qua không có ông ấy mẹ con cô dù khó khăn đau khổ cô vẫn cố gắng vì mẹ mà sống,cô đã quen với cuộc sống một mình, cô không ngờ cô vẫn có một người cha giàu có, trong lúc mẹ con cô sống cực khổ thì ông ta có một gia đình hoàn mỹ,hạnh phúc,có vợ đẹp con xinh.

Hạnh không bao giờ chấp nhận sự thật này cô thà nghĩ ba cô đã chết rồi chứ không chấp nhận mình có một người cha vô tâm như ông ta. Thấy Hạnh không chịu được cú sốc này cô vội vàng chạy đi, ông Thiên Ân vốn có bệnh tim cũng vì xúc động mãnh liệt mà ông cũng ôm ngực lại đau đớn nằm ngất trên ghế.

Sau khi Hạnh rời đi, ông Thiên Ân ngất được nhân viên quán gọi xe cấp cứu đưa ông ấy vào bệnh viện, một người đàn ông ngồi trong góc khuất cạnh đó đi ra, trên tay anh ta là một xấp hình cảnh ông Thiên Ân cầm tay Hạnh và cảnh lúc cô vội đỡ ông ấy, người đàn ông lấy điện thoại trong túi quần ra gọi cho ai đó,rất nhanh đầu dây bên kia đã bắt máy, người này không ai khác chính là bà Mộng Cầm:

– Những gì bà dặn tôi đã chụp xong.

– Cậu làm tốt lắm,tôi chuyển nốt số tiền còn lại cho cậu.

– Ok bà ảnh tôi sẽ gửi cho bà sau.Được rồi, mà báo cho bà biết, chồng bà vì quá xúc động nên đã ngất xỉu đã được đưa đi bệnh viện rồi.

– Cậu nói cái gì? Bệnh viện nào cậu có biết không?

– Tôi không biết,tôi chỉ có lòng tốt muốn báo cho bà, nhiệm vụ của tôi xong rồi chào bà.

Nói rồi tay chụp ảnh đi khỏi quán còn bà Mộng Cầm lo lắng,sợ hãi bà vội gọi cho số của ông Thiên Ân rất nhanh đã được một y tá nghe máy.

– Xin hỏi chồng tôi sao rồi bác sĩ?

– Bà là người nhà bệnh nhân,may quá chúng tôi đang tìm cách liên hệ với người nhà ông ấy.Bệnh nhân vì xúc động mạnh nên lên cơn đau tim,cũng may được đưa đi cấp cứu kịp thời,hiện đang được cấp cứu trong phòng.Địa chỉ bệnh viện là 122/34 đường Nguyễn Tri Phương Q3,bệnh viện Hoàng Mai bà đến nhanh nha.

– Được rồi, Cám ơn cô tôi tới ngay.

Cúp điện thoại bà ta lo lắng chạy vào bệnh viện với ông Thiên Ân.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20

« »