Đàn ông tuổi 40

1. Trời vừa tắt nắng cũng là lúc Chiến hết giờ làm việc, những ngày nắng nóng như vậy, chỉ cần đứng một chỗ không làm gì cũng thấy mồ hôi ra như tắm, vậy mà Chiến làm không ngơi tay trong xưởng cơ khí. Đứng trước chiếc quạt công nghiệp cho ráo mồ hôi, Chiến ngửa cổ tu hết nửa bình trà đá rồi lóc cóc đạp xe ra về. Từ xưởng cơ khí về làng cũng chưa đến một cây số, Chiến thong thả đạp xe dọc con đường bê tông của khu công nghiệp, lúc rẽ vào đường làng anh đã thấy khói rơm do bà con đốt ngoài đồng bay mù mịt. Có lẽ đây là nguyên nhân khiến thằng Cò luôn bị mắc bệnh về đường hô hấp, Chiến chỉ mong cu cậu khỏe mạnh để anh yên tâm làm việc. Vừa đạp xe vào đến sân nhà, Chiến đã thấy con trai ngồi nhấp nhổm ngay ở sân đợi mình, thấy sắc mặt của cu cậu không được tươi tỉnh, Chiến mỉm cười trấn an:

-Con đói rồi phải không, ăn tạm cái bánh gai rồi bố thổi cơm.

Cò nhìn thấy có đồ ăn, tự khắc đôi mắt cu cậu sáng rực. Cò vừa ăn vừa khoe ngay thành tích:

-Buổi tối bố kí bài kiểm tra cho con luôn nhé, tháng này con đứng đầu lớp.

Chiến và con trai cùng vào bếp chuẩn bị bữa tối, niềm vui sau một ngày lao động mệt nhọc của anh, chính là những cuộc nói chuyện ríu rít như vậy. Có lẽ cu cậu biết thương bố nên rất chịu khó học tập, nhiều lần nghe cô giáo khen ngợi khi họp phụ huynh, khiến một người làm cha như Chiến cảm thấy mát lòng, mát dạ. Mâm cơm được bưng lên nhà, Chiến giục con trai vào nhà tắm, hầu như chiều nào trước khi ăn, Chiến cũng tắm cho con trai, bởi vì cu cậu mát mẻ sẽ ăn ngon miệng hơn. Chiến vừa cầm chiếc khăn tắm cùng quần áo, bất chợt có tiếng xe máy đi từ ngoài ngõ vào tận trong sân. Nhận ra người quen nên Cò vội hét toáng lên:

-Dì Ngân đợi cháu tắm xong đã.

Chiến vội vàng thu dọn đống quần áo vương vãi chưa kịp cất vào tủ, sự xuất hiện đột ngột của cô em vợ khiến anh thấy lúng túng. Ngân xoa đầu thằng Cò rồi hỏi han việc học hành, cô quay sang ngại ngần thông báo cho anh rể:

-Ngày mai chị Huệ về nước, em muốn đón cháu qua nhà ngủ một đêm, sáng sớm cả nhà sẽ ra sân bay đón chị.

Chiến ngỡ ngàng giây lát nhưng trấn tĩnh được ngay, anh nói như thanh minh:

-Anh không thấy chị gái em gọi điện thông báo.

Ngân im lặng một lúc rồi nói nhỏ:

-Chắc chị em lo thu xếp đồ đạc nên quên, thôi ngày mai anh cứ đi làm bình thường. Chị em sẽ về bên nhà ở vài ngày, sau đó sẽ qua đây sau. Ngày mai anh nhớ đến trường xin cho thằng Cò nghỉ một ngày, tối em sẽ đưa cháu về.

Lúc hai dì cháu đi khuất, Chiến ngồi lặng lẽ bên mâm cơm, trước mặt anh mọi thứ như một thước phim quay chậm, vừa chớp mắt đã tròn sáu năm. Hôm đó Chiến vừa đi làm về đã thấy Huệ ngồi ngay ở hiên nhà, nhìn xuống bếp vẫn nguội tanh còn đôi mắt vợ đỏ hoe, Chiến đoán là có chuyện nên ngồi xuống bên cạnh vợ. Không đợi chồng hỏi han, Huệ thở dài nói trong nước mắt:

-Em vừa dựng xe bán dưới lòng đường, ngay lập tức xe ô tô chở công an và dân phòng ập tới, họ thu hết cả rổ hoa quả cho lên xe chở về đồn giải quyết, vậy là không có được đồng lãi nào, có khi còn cụt vào vốn.

Chiến nhìn thằng Cò đang ngồi túm đuôi con mèo ở sân, anh an ủi vợ:

-Thôi nếu vậy em chọn nghề khác cho đỡ vất vả.

Huệ lau nước mắt nhìn con trai vừa tròn hai tuổi rồi nói:

Em tính rồi, dù có phải vay mượn cũng kiếm một suất đi xuất khẩu lao động bên Đài Loan. Sống mãi cảnh nghèo hèn như thế này, nói thật em không chịu được nữa.

2. Huệ dắt con trai ra đầu làng mua kẹo và đồ chơi, lúc quay về đã thấy chồng đợi sẵn bên mâm cơm thịnh soạn. Huệ nhẹ nhàng nói với chồng bằng một giọng đầy lưu luyến:

-Thôi anh chịu khó ở nhà chăm con, bốn năm trôi qua nhanh lắm. Em sang bên đó đi làm có tiền sẽ gửi về cho anh trả nợ ngân hàng và nuôi con.

Nhìn nét mặt vui tươi háo hức trước ngày lên đường của vợ, Chiến nén tiếng thở dài động viên:

-Em cứ làm tốt công việc bên đó, ở nhà hai bố con anh sẽ biết chăm nhau.

Thời gian đầu xa nhà nên nhớ chồng nhớ con, hầu như tối nào Chiến cũng nhận được điện thoại của vợ gọi về. Dù không có nhu cầu dùng smartphone, nhưng theo yêu cầu của Huệ nên Chiến cũng sắm một chiếc điện thoại Samsung cũ, nhờ gọi qua zalo nên vợ chồng con cái tuy cách xa nhưng vẫn cảm thấy gần gũi. Do bận làm thêm giờ nên sau đó những cuộc gọi cũng thưa dần, đã nhiều lần Chiến nhắc vợ gửi tiền về trả nợ cho Ngân hàng, tuy nhiên Huệ chỉ gửi về được vài đợt rồi không thấy gửi tiếp. Cảnh gà trống nuôi con đã vất vả, tự nhiên phải gánh thêm khoản nợ 200 triệu đã vay ngân hàng cho vợ đi Đài Loan khiến cho Chiến gầy rộc hẳn đi. Thằng Cò lúc mẹ đi Đài Loan mới được hai tuổi, ngày mẹ trở về đã học lớp Ba. Huệ sau khi hết hợp đồng bốn năm bên đó, thay vì quay về nước đã kí tiếp hợp đồng ở lại làm thêm hai năm. Chiến nhẩm tính như vậy vợ chồng anh xa nhau đúng sáu năm tròn, thời gian khiến cho con người bỗng thành xa cách, tính ra gần một năm nay, Chiến và vợ chưa hề có cuộc điện thoại liên lạc gì với nhau.

Ngày hôm qua khi được dì Ngân chở từ nhà bà ngoại quay về, Cò đã chạy ngay vào nhà, cu cậu thì thào vẻ bí mật. Con nói cho bố nghe chuyện này, mẹ về nhà bà ngoại còn bế theo một em bé nữa, nhưng là con gái. Nghe con trai nói vậy, cổ họng Chiến như nghẹn đắng, hóa ra đó chính là nguyên nhân mà Huệ cố tình tránh mặt anh khi về nước. Chiến nhớ lại lời cô em vợ dặn, chiều mai chị Huệ sẽ về gặp anh để nói chuyện. Thấy trời còn sớm nên Chiến rủ con trai ra ngồi ở triền đê, lúc này hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả một khoảng trời trước mặt, anh nhớ lại sáu năm dài đằng đẵng nuôi con đợi vợ quay về, vậy mà tuổi bốn mươi của Chiến lại chuẩn bị đón nhận sự chia ly. Cò không mấy hứng thú việc ngồi ngắm anh hoàng hôn, cu cậu hỏi Chiến:

-Sao bố cứ nhìn mãi về phía trước vậy.

Chiến mỉm cười giải thích:

-Bố tìm xem hình bóng tương lai của mình như thế nào qua ánh hoàng hôn.

3. Đợi cho trời nhá nhém tối, lúc này đường làng cũng vắng người qua lại, Huệ ngại ngùng bước vào nhà, cô không dám nhìn thẳng vào mặt chồng vì xấu hổ. Huệ mở túi lấy hoa quả bày ra đĩa, sau đó cô đặt lên bàn thờ rồi thắp hương khấn vái. Ngày cô bước ra khỏi ngôi nhà tìm cơ hội thoát nghèo, cô không ngờ khi quay về cuộc sống đã sang một ngã rẽ khác. Ngồi đối diện với chồng, sau một hồi lúng túng, cuối cùng Huệ cũng cầm lá đơn xin ly hôn đặt trước mặt chồng, cô nói nhỏ như tự sự với chính mình. Chắc con trai đã kể cho anh biết, cu cậu có thêm một đứa em gái rồi. Chuyện này em không mong anh tha thứ, nhưng sự cô đơn nơi xứ người nó khiến con người ta không còn là chính mình. Thôi việc đã đến nước này, anh kí giúp em lá đơn giải thoát cho nhau, cả em và anh đều có cơ hội làm lại cuộc đời. Em mong anh hãy hiểu và thông cảm, dù sao cái nghèo chính là nguyên nhân khiến gia đình mình tan đàn xẻ nghé.

Chiến đọc xong lá đơn, anh mím môi hỏi lại:

-Vậy còn thằng Cò thì sao.

Huệ thở dài nói như thanh minh:

-Thằng Cò là con trai nối đường hương hỏa của dòng họ, suốt bao năm anh đã chăm sóc con chu đáo, bây giờ em có con nhỏ nếu mang theo thằng Cò vào tận miền Trung sẽ không tiện.

Chiến đặt lá đơn trước mặt vợ, anh nói một cách kiên quyết:

-Cô hãy ghi rõ việc chấp thuận để chồng nuôi con, cả hai không có sự tranh chấp về tài sản. Bởi vì món nợ của Ngân hàng Chính sách Xã hội, chính tôi đã phải làm đủ mọi việc để có tiền trả cả gốc lẫn lãi.

Huệ liếc nhìn căn nhà cấp bốn, kể từ ngày cô đi Đài Loan nó càng xuống cấp hơn vì không có sự tu sửa và thiếu bàn tay vun vén của người phụ nữ. Thấy không còn gì phải luyến tiếc, Huệ cúi xuống viết thêm mấy dòng đúng theo yêu cầu của Chiến. Cầm lá đơn có chữ kí của chồng, Huệ nhẹ nhàng nói trước khi rời đi:

-Ngày mai em đã phải đưa con bé vào Bình Định ra mắt nhà người ta. Mọi việc ở ngoài này sẽ do tòa xử vắng mặt, lúc nào có quyết định của tòa, khi đó em sẽ đăng kí kết hôn với bố của con bé.

Chiến đứng im trước sân nhà, anh nhìn theo bóng của Huệ, cô bây giờ đã thành vợ cũ, tâm trạng của anh lúc này chỉ thấy một sự chán nản và trống rỗng. Dù mấy năm vừa qua Chiến đã dự cảm được việc này, nhưng đến lúc kí vào tờ đơn ly hôn, trong lòng anh chỉ thấy thương cho thằng Cò. Cu cậu rất vui và háo hức khi được gặp mẹ mình, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, mẹ nó lại một lần nữa dứt áo ra đi không chút vấn vương. Buổi tối ngồi ăn cơm cùng bố, có lẽ Cò đã biết chuyện nên cu cậu có vẻ ít nói hơn mọi ngày.

4.  Được ngày nhàn rỗi do xưởng cơ khí vừa kịp bàn giao lô hàng cho đối tác đúng hạn, Chiến xin về sớm hơn mọi ngày nửa tiếng. Tiết trời se lạnh cuối năm khiến anh thấy không khí tết sắp đến gần, biết con trai thích ăn canh khoai tây nấu sườn, dù chợ chiều không mấy khi có đồ tươi ngon, nhưng chiều con nên Chiến vẫn rẽ vào mua mấy lạng sườn, Chiếm nhẩm tính sẽ về vừa nấu súp khoai tây, vừa xào chua ngọt cho cu cậu thích. Lúc đạp xe về đến cổng nhà, Chiến thoáng giật mình khi nhìn thấy bóng một người trông quen quen đang ngồi ở dưới hiên nhà. Vừa nhìn thấy Chiến, người thiếu phụ tỏ vẻ lúng túng vì xấu hổ. Nhận ra vợ cũ nhưng Chiến không tỏ vẻ ngạc nhiên, anh xách túi sườn đi xuống bếp rồi hỏi vọng lên:

-Muộn rồi cô vẫn chịu khó đến thăm con trai nhỉ.

Qua cuộc nói chuyện câu được câu mất, Huệ kể lại việc cô vớ phải gã chồng đã gia trưởng lại còn vũ phu. Ngày xưa cùng sống với nhau bên Đài Loan, gã đó tốt tính lại nhiệt tình nên cô đã xiêu lòng, ai ngờ khi về sống chung một nhà, lúc này mọi thói hư tật xấu mới có dịp bùng phát. Chịu không được cuộc sống như địa ngục, Huệ đã dứt áo quay về nhà mẹ đẻ được gần một tháng. Thằng Cò đi học về thấy mẹ mình cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, cu cậu không còn mừng rỡ như lần gặp hơn một năm về trước. Ngồi ăn cùng nhau bữa cơm tối, Huệ luôn tay gắp thức ăn cho cả hai bố con, dường như cô muốn tìm lại phút giây êm đềm khi xưa. Ngôi nhà bây giờ cũng không còn như trước, nó đã được sửa sang lại và có nhiều tiện nghi hơn, thằng cò được bố sắm hẳn một bàn học và máy tính mới để học tiếng Anh. Đợi cho con trai ăn tối xong, Chiến nhắc con ngồi vào bàn học, lúc này chỉ còn hai người nên anh hỏi nhỏ:

-Cô bỏ ra ngoài Bắc, vậy con bé con thì sao.

Huệ cúi đầu vẻ đau khổ, cô lí nhí trình bày:

-Em trả lại cho bố nó và nhà nội nuôi dưỡng, dù sao cũng là con cháu nhà người ta.

Chiến rót đầy một bát nước, sau đó anh hắt mạnh xuống nền nhà khiến nước văng tung toé. Trước sự ngạc nhiên của vợ cũ, lúc này Chiến nói một cách từ tốn nhưng khúc triết. Ngay từ khi nhìn thấy cô ngồi dưới hiên nhà, tôi đã hiểu nguyện vọng cô muốn quay về, nhưng tình cảm vợ chồng mình giống như bát nước tôi vừa hắt đi rồi đó, làm sao có thể đong đầy được như trước. Cô là một bà mẹ ích kỉ và lạnh lùng, năm trước vì muốn theo chồng ở Bình Định, cô dứt tình với con trai dù vừa gặp lại sau hơn sáu năm xa cách. Bây giờ do muốn quay về đây, một lần nữa cô lại dứt tình với đứa con bé bỏng của mình ở trong đó. Người như cô sao xứng đáng làm vợ, làm mẹ, nếu cô quên rồi, tôi sẽ nhắc lại những gì cô đã viết trong lá đơn xin ly hôn, dù sao ngôi nhà này cũng không còn chỗ cho cô nữa. Chiến ngừng nói để cho vợ cũ thấm, bởi những lời nói của anh đã bị dồn nén lâu ngày, nó cũng là sự chiêm nghiệm suốt nhiều năm sống cảnh gà trống nuôi con. Huệ nghe từng lời nói sắc lạnh của chồng cũ, những lời nói xuyên thấu tâm can cô, đến lúc này Huệ chỉ biết bưng mặt ngồi khóc. Trước khi rời khỏi ngôi nhà của hai cha con, cô chạy lại ôm con trai vào lòng như muốn bù đắp sự thiếu vắng của tình thương. Nhìn thấy mẹ vừa khóc vừa đi khuất dần sau cánh cổng, lúc này Cò ngước mắt hỏi:

-Mẹ bây giờ đi đâu vậy bố.

Chiến ngước nhìn lên bầu trời đỏ sậm, khẽ hít một hơi thật sâu cho căng lồng ngực, anh nhẹ nhàng giải thích với con trai:

-Mẹ con đi tìm tổ ấm cho riêng mình.

« »