Ai sẽ là chân ái cuộc đời tôi

Những ngày Hà Nội có chút không khí lạnh kèm chút sương mù trộn với bụi mịn đã khiến cho ánh mặt trời không thể sưởi ấm cho những người đang một mình trong thành phố chật chội này. Lang thang từ Twitter đến Gapo, chán rồi lại qua Telegram, quay về zalo nhảy qua Facebook. Dừng lại với một bài viết trên một nhóm hội. Và mình xin chia sẻ nguyên văn bài này với mọi người.

= ===>
Người đàn bà chen ngang phá vỡ gia đình nhỏ của bọn con lại không phải là người nắm tay bố những phút cuối đời !
2h sáng giật mình, choàng tỉnh thấy bố về mờ mờ, xa xa. Nhìn bố thoáng nét buồn như muốn nói điều gì…
Người đàn bà chen ngang vào phá vỡ gia đình nhỏ của bọn con, đẩy bọn con và mẹ ly tán và ở cùng bố 25 năm với nhiều lời hay ý đẹp mà bố vẫn tưởng là Vợ, Lại không là người nắm tay bố đến cuối cuộc đời. Để bố bơ vơ nằm đấy trong bệnh viện những ngày cuối đời, không thờ cũng chẳng chịu tang. Không biết phần mộ bố nằm ở đâu và đến giờ vẫn chưa thắp cho bố một nén hương trên ban thờ.
Khi là đoạn cuối cuộc đời, bố nằm đó bố vẫn biết. Cũng bởi vì day dứt đó và thấy mẹ vẫn là người phụ nữ chịu thiệt thòi nhiều nhất lên 5 ngày cuối đời bố lưu luyến mãi không chịu ra đi. Phải gặp bằng được Mẹ của các con. Chỉ đến khi mẹ lên nắm tay thì thầm với bố:
– Tôi với ông có duyên không có nợ. Lúc tuổi trẻ cả hai ta đều sai. Lãi nhất vẫn là hai đứa con, mọi chuyện buồn quá khứ bỏ qua hết cho nhau, tôi không trách gì, ông cũng đừng vướng bận gì nữa, ông cứ ra đi thanh thản!
Tâm linh không thể lý giải nổi, sau khi mẹ về, 5h sáng hôm sau bố không còn gì quyến luyến nữa, nhẹ nhàng rời xa vòng tay thân yêu của gia đình.
Cuộc đời nếu nhìn lại thật là dài mà lại ngắn ngủi. Phải đi đến cuối đoạn đường đời mới biết ai mới thật là Chân Ái. Để hiểu ra một chân lý rằng con người ta phải đánh đổi cả một cuộc đời, rằng gia đình phải luôn là số một. Vợ cái, con cột, không gì thay thế được gia đình .

Tỉnh giấc, Hà Nội Tết sắp về. 2.2021

(hết trích)
Qua câu chuyện trên mình mới ngẫm lại, vui vẻ đâu thì vui vẻ nhưng tất cả sẽ chỉ là hư vô, ta sống trên đời này cái mang đi theo khi lìa xa là gì, với tôi đó là những tình cảm của người phụ nữ sẽ bên cạnh tôi những lúc cuối đời, đó là vợ tôi.
Tôi vẫn nhớ câu cầu hôn của tôi với cô ấy vào một chiều mùa thu tháng 9 năm ấy “em có chấp nhận sau này chết đi mộ em nằm chung với mộ anh không?” và mình đã hứa với cô ấy mình sẽ tham sống hơn, sống lâu hơn cô ấy, để mình đc cầm tay và lo cho cô ấy đến cuối đời, k nỡ để người phụ nữ của mình cô đơn.
Trước đây cô giáo mình nhận xét “em có 50% là Angel, còn lại 50% Evil” và bây giờ mình muốn 100% là Angel với người phụ nữ của đời mình.
Những người chồng, người cha, người đàn ông hãy nhớ nhé…. Hãy cứ vui vẻ nhưng đừng có lạc lối về. Còn mình thì dừng lại ở đây… Ở đây thôi, chào mọi người luôn bình an, mạnh khỏe và hạnh phúc nhé. Vợ mình đang đợi cơm rồi.
Hà Nội buồn những ngày cách ly. 

Gần 12:00 giờ đêm, có hai người đàn ông ngồi cạnh nhau đếm tiền, một người ôm cây đàn, hốc mắt lõm xuống, một người tóc muối tiêu, mở tiền trong cái túi nhỏ bỏ vào nón và đếm.
Tiền 2.000, tiền 5.000, 10.000, 20.000 và thoảng có vài tờ 50.000 hay 100.000. Tôi đi bộ ngang nên cứ nghe và thấy được vài điều vài câu.
“Hôm nay người ta đi nhậu nhiều ông ạh”
“Uh, gần Tết nên Tất niên vui vẻ”
“Vui nên có mấy khách cũng cho sộp lắm”
“Uh, tôi cũng mong có kha khá mua mấy món Tết cho mấy đứa nhỏ”
Tò mò nên tôi ghé hỏi :
“Hai chú là anh em ạh?”
“Không, hai chú là bạn, ông bạn chú tật nguyền từ nhỏ”
“Rồi chú chở chú này đi hát bao lâu rồi?”
“Chú làm việc ban ngày, ban đêm chở bạn mình đi hát, ai thương thì cho ít cho nhiều, ổng không chịu ngồi đường chờ bố thí, cũng không chịu để người nhà nuôi”
“Hai chú chở nhau đi như vầy bao lâu rồi”
Lúc này chú mù mới nói
“Cũng hai mươi mấy năm rồi con, ổng là đôi mắt, đôi chân đưa chú đến nơi chú có thể hát cho người nghe. Ngày xưa ổng chở chú bằng xe đạp, sau này ổng mua được xe máy thì chở chú bằng xe máy”
“Mỗi ngày hai chú làm xong rồi chia nhau thế nào?” Tôi cũng hơi tò mò
“Được nhiêu chia đôi, chú chịu tiền xăng” chú sáng mắt trả lời.
“Chúc hai chú nhiều sức khoẻ nhé, Tết thật ấm áp bên gia đình”
“Cám ơn cháu, cháu cũng vậy nhé”
Tôi lại đi, một vòng, hai vòng sau, theo thói quen lại nhìn 2 chú. Chợt thấy điều lạ lạ.
Chú sáng mắt dúi vào tay bạn mình một sấp tiền, đa số là tiền 100.000, 50.000 và 20.000
Còn trên tay chú là tiền 10.000 và một số 5.000, 2.000
“Đây phần của ông đây, tôi đã chia đôi rồi đó”
“Cám ơn ông, bao nhiêu năm ông đều giúp tôi đi và chia đều cho tôi”
Mắt tôi chợt cay cay, “Chia đôi” đâu đồng nghĩa là 2 phần bằng nhau.
Người bạn mù thì tin bạn mình hoàn toàn
Người bạn sáng thì muốn cho bạn mình phần hơn.
Sống trên đời phải chăng có những người có rất nhiều tiền, và ở đây có 2 chú là những người THẬT SỰ GIÀU CÓ
Cuộc sống này còn quá nhiều điều tốt đẹp, Tết đang về, đôi mắt ướt mà con tim sao đập rộn rã tình yêu thương con người.